Chủ nhật ở ĐN trời hửng sáng, khô ráo. Không có chút nắng nào nhưng cũng không âm u. Thời tiết dịu nhẹ và rất thích hợp để đi chơi, thăm thú đây đó. Tối thứ bảy là một ngày vất vả, mình chơi tẹt ga. Uống rất nhiều bia mà không ăn gì nên mắt mờ, lâng lâng. Không còn đủ tỉnh táo nữa. Cả hội vào vũ trường. Chỉ có mình mình chạy qua chạy lại giữa hai cái bàn, một bên là FS HN và một bên là FS HCM. Sau đó thì lại ra giữa sàn vừa lắc vừa nhảy, Chả biết là có ra kiểu gì không. Giật điên cuồng cho đến tầm 12 giờ thì mọi người chán quá mới kéo nhau đi về. Mình uống nhiều, khuya bia mới thấm nên về đến nhà là lăn đùng đi ngủ ngay.

Sáng tỉnh dậy rất sớm, đầu óc mơ màng. Đứng dậy làm uốn hoa mắt chóng mặt. Cái cần cổ hôm qua lắc dữ đội quá nên đau nhức. Tới tận bây giờ vẫn nhức. Ngày chủ nhật không bị ràng buộc đi với đoàn, nên ai cũng có lịch riêng. Mình lại bơ vơ. Anh Bình lại rủ thuê xe đi chơi. Uh thì đi tội gì không đi. Trời đẹp thế này cơ mà.
Kiếm được cái xe cà tàng hai anh em cứ tà tà đi dọc bờ biển, dự tính ra hòn non nước. Biển mùa đông vắng tanh, chỉ thấy bóng dáng của khách du lịch đi dọc theo bãi biển. Những con sóng lớn theo nhau đổ ập vào bờ. Một cảnh tượng rất hùng vĩ. Hai đứa bỏ xe và tư trang ở trên vỉa hè, nhào xuống biển chơi. Cũng chẳng phải canh chừng mất xe vì chả thấy bóng dáng ai cả.
Giờ mình mới biết được cảm giác đứng trước biển thì con người nhỏ bé thế nào. Đứng đón một con sóng lớn rồi cứ thế để cho sóng nước cuốn trôi đi, cát dưới chân cứ tuột dần. Bầu trời chao đảo và chỉ còn lại mình ta.
Chơi đùa một tí thì cả hai phải quay về khách sạn để check out. Cả đoàn lại rồng rắn tới nhà anh Khá ở Đại Lộc, Quảng Nam. Chuyến đi mệt vì phải di chuyển bằng taxi và đi bộ nhiều. Lại được ăn mì quảng. Do lội bộ nhiều nên ăn cảm thấy rât ngon. Cuộc hành quân chớp nhoáng nên ăn xong cũng chỉ vùa đủ thời gian để về coi trận VN - THái Lan.
Cả đoàn vào một tiệm cà phê khá lớn bên hông khách sạn. Dân tình tập trung ở đây như nêm. Thêm một cái trống và vài ba cái lót ly. Âm thanh đã rộn ràng chuẩn bị cho niềm vui to lớn của người Việt Nam. Không khí tiếc rẻ khi các cầu thủ đá bóng bay ra ngoài. Tiếng chưi thề xen lẫn khi trọng tài ko thổi phạt các cầu thủ đội bạn. Không khi hồi hộp chờ đợi kéo dài cho tới tận phút cuối cùng.
Rồi cú đánh đầu của Công Vinh, cả căn phòng như vỡ òa. Tất cả mọi người quăng cả bàn ghế rồi nhào vào ôm nhau. Chuyện cổ tích sau 49 năm đã xảy ra. Việt Nam đã chiến thắng.
Chỉ sau đ
Có năm phút cả thành phố đã đổ ra đường. Mình tiếc hùi hụi vì phải ra sân bay, chứ không là ra đường đi bão rồi.
11 giờ về tới Sài Gòn. Lại trở lại không khí chật chội, đông đúc lúc trước. Bắt đầu đi làm lại. Mệt.