Entry for July 24, 2008 Nghĩ nhiều về cuộc sống

Hôm nay lên blog đọc cũng thấy có nhiều điều mình cũng suy nghĩ như vây?

Dù thời gian trôi qua đã rất lâu kể từ khi đọc entry này trong Blog của chị Minh Hồng (người phụ nữ VN đầu tiên đặt chân tới Nam Cực) , nhưng đến nay tôi vẫn thấy nhiều điều thú vị và tâm đắc ẩn chứa trong tâm sự của chị.

http://blog.360.yahoo.com/blog-Uiw8QHIib7O9OuUmGj8QG7cJzvnj0t_fr1ut?p=281#comments

" tôi nhận ra một điều, là the world is so big, and you are so small. Đến 1 lúc nào đó, khi đang đứng ở đâu đó trên bề mặt trái đất, tự nhiên thấy mình quá bé nhỏ. Con người cứ hay cái kiểu ngồi đấy và nghĩ là mình thật là thành công, thật là sành điệu, thật là … trung tâm của vũ trụ, hay rên rỉ đau đớn thằng kia nó bỏ tao rồi, thế giới sụp đổ, tao sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, tao thế nọ tao thế kia. Chẳng là cái đinh gì hết. Hàng tỷ hàng tỷ người đã sinh ra và đã chết đi, đã sinh ra và sắp chết, sẽ sinh ra và sẽ chết. Trái đất vẫn cứ quay hì hụi, chẳng care đếch gì đến 1 thằng nào con nào. Chẳng care đếch gì đến hàng triệu thằng con. Nhưng ở đây tôi cũng không hẳn nói về cái size của the world. Tôi muốn nói là we know so little, we see so little. Mỗi giây phút trôi qua có bao nhiêu sự việc đang diễn ra, hàng tỷ người thuộc hàng nghìn tộc người khác nhau đang làm những việc khác nhau, ăn những thứ khác nhau, tin vào những điều khác nhau, mà mình thì chỉ loanh quanh biết được mấy việc đang diễn ra trên VTV, hoặc oách hơn thì CNN, BCC, kiểu đánh bom ở Iraq, hay đội bóng của ta sang Thái Lan chuẩn bị lượt về, biết gì hơn đâu.
"

2. Blog từ một người phụ nữ khác (xin không trích nguồn) mà sau khi đọc xong tôi cũng thấy đó là một tâm sự rất thật về cuộc sống gia đình, khi người ta phải có nhiều thứ bận rộn phải lo toan:

"Ái ân là cái nhìn đằm thm, n cười ấm áp, là những chạm chạm nhẹ nhàng trong sinh hoạt hàng ngày. Tất nhiên ái ân rõ nhất là khi bạn trên giường - making love - nhưng đấy không phải là tất cả.

Có 1 cụm từ lâu rồi không hay dùng: “bẵng đi 1 thời gian”, ừ đúng, bẵng đi 1 thời gian, từ khi sinh 2 đứa con, rồi lo toan, trăn trở… Từ hôm có giấc mơ, hôm nay mình nhìn lại, có nhiều thứ gắn kết hơn, nhiều ràng buộc hơn, nhiều tình nghĩa hơn nhưng cũng có những cái đang fade out từng ngày..."

3. Tối nay tôi có cuộc gặp gỡ với 1 nhóm bạn đến từ nhiều quốc gia khác nhau, mỗi người một vẻ và nhiều câu chuyện diễn ra quanh họ.

Edith và Nicolas người Pháp đang sống tại Việt Nam, họ là một cặp nhưng không cưới nhau. Edith là một cô gái rất trẻ trung, yêu đời và tinh nghịch, luôn trêu trọc người khác và cười nói với tất cả mọi người. Đang ngồi uống ca fe Edith táy máy nhét cái mũ bảo hiểm vào bụng và trùm áo lên rồi hỏi tôi "bạn có muốn sinh em bé không?" Tôi gật đầu "có chứ". Sau đó Edith còn kiếm mẩu giấy nhỏ nhét bên trên giả bộ làm cái rốn. Lúc sau khi biết thông tin 1 cặp người Việt sắp làm đám cưới, Edith quay sang hỏi Nicolas: "bao giờ anh cưới em thế?" Rồi quay sang nói với tôi "anh ấy không muốn cưới đâu, chắc là tôi phải chờ đến già mất". Tôi hiểu khao khát của Edith. Nếu là tôi chắc tôi sẽ buồn lắm và chắc chẳng bao giờ cười được, nhưng lần nào gặp tôi cũng rất có cảm tình với cô ấy vì luôn trẻ trung, nghịch ngợm và cười nói vui vẻ.

Hai cô gái khác đến từ Nhật Bản, sang Việt Nam đi du lịch, 26 tuổi, nhân viên văn phòng, đã từng đi du lịch khoảng chục nước trên thế giới qua. Họ cũng vui vẻ, nghịch ngợm, cười nói lanh lảnh và có cảm giác họ trẻ hơn rất nhiều so với tuổi của mình. Khi biết 1 cặp người Việt sắp làm đám cưới họ cũng tỏ ra vui mừng nhưng lại có một phút thất vọng "Ồ, mình chẳng thể có bạn trai được, thật là khó để kiếm cho mình một người yêu". Và ngay sau đó lại cười nói vui vẻ. Nhìn và lẵng nghe cuộc sống của họ lại nhớ tới blog này của Phan Tâm, một người đang sống tại nước ngoài. http://blog.360.yahoo.com/blog-DrNVoLk8eqt4Ptmnazb98V8-?cq=1 Không nhớ đoạn nào nhưng chị có 1 cách nhìn nhận là đa số thanh niên nước ngoài có cơ hội đi du lịch rất nhiều nước trên thế giới. Và thường họ tự đi làm thêm để có tiền cho những chuyến đi đó.

4. Nhìn lại cuộc sống quanh mình, nói chung cứ ai chuẩn bị hoặc đã có gia đình đều phải chịu áp lực của chuyện cơm áo gạo tiền và cắm đầu cắm cổ với guồng quay bận rộn của sự lo toan. Với mức lương của các doanh nghiệp tại VN hiện nay, thanh niên VN khó có thể có đủ tiền để đi du lịch nước ngoài thường xuyên. (Tất nhiên là có nhưng không nhiều, không phải trào lưu như ở nước ngoài.) Đối với những cặp chuẩn bị lấy vợ lấy chồng hoặc đã kết hôn và sinh con cái, hàng ngày cứ phải lo lắng từ việc giá xăng 19K, suy tính lấy đâu tiền mua nhà, tổ chức đám cưới ra sao hoặc hôm nay con ốm lấy tiền đâu đi viện...thì thời gian đâu để nghĩ tới những chuyến du lịch thế giới. Những tính toán rất cần thiết và thực tế cho cuộc sống của họ và gia đình họ, rồi một ngày nào đó cuốn họ đi và lãng quên rằng trên thế giới đang có biết bao điều thú vị, hoặc quên đi biết bao cử chỉ ái ân lãng mạn trong cuộc sống lứa đôi...

5. Một chút ngậm ngùi cho những ai đang phải lo chuyện cơm áo gạo tiền và những nỗi lo thường nhật. Với mức lương đủ sống sót trong cơn bão giá hoặc chỉ đơn thuần là nhân viên làm công ăn lương, chắc chẳng bao giờ người ta dám nghĩ đến những việc đi du lịch thế giới hoặc mở rộng thêm tầm hiểu biết của mình với thế giới...

À, nhưng cũng ngậm ngùi cho các bạn có cơ hội đi du lịch khắp nơi và sống tự do nhưng luôn khao khát cuộc sống gia đình nhỏ xinh, những em bé nhỏ xinh...và hạnh phúc vợ chồng.

Nếu dung hòa được? ...mà cuộc sông, nói chung, ít có sự hoàn hảo tuyệt đối. Tất cả đều phụ thuộc vào quan niệm sống và sự lựa chọn của mỗi người.

Nhưng câu hỏi cuối cùng làm sao mà mình dung hòa được? Bao lâu nữa? Có nhiều người cuối đời vẫn chưa làm được.

Entry for July 18, 2008 Tự hào đôi chút về mình

Hôm qua ít việc tranh thủ đến trường xem điểm. Chạy đến trường cũng đã 5 giờ kém. Hộc tốc đến văn phòng khoa, đẩy ầm cái cửa. Cứ sợ không có ai ở trong nữa. Vào thấy anh thầy Phúc đang ngồi hí hoáy kí cái gì đấy. Vẫn cái giọng muôn thưở. Nhão nhẹt nhưng rất đáng yêu "tới lầy bảng điểm à. Chờ đấy". Uh, thì ngồi chờ, vào cùng mình cũng có Giảng Trinh nữa. Anh thầy lôi ra một xấp giấy bảo đọc tên và còn càu nhàu " Có kiếm được việc đâu mà đòi lấy bằng ngay cơ chứ". Nghe có tức không. Rốt cuộc anh thầy cũng lôi được tấm giấy có tên mình ra. Xếp loại tốt nghiệp: Khá. Mừng không thể tả nổi tưởng đi từ lúc thi rồi chứ. Ngạc nhiên chả kém. Seo thế nhỉ, điểm thi dán ngoài văn phòng khoa thấy thấp tẹt. Thế mà vẫn được bằng khá. Cầm tấm giấy ra ngoài, trời đổ mưa ầm ầm thế mà lòng vẫn lâng lâng.

Thôi thế là ước nguyện cuối cùng cũng đạt được.

Entry for July 14, 2008 Một tuần bận rộn và nhiều điều để suy nghĩ

Cả tuần cũng chẳng rảnh ra được ngày nào. Thứ bảy công ty lại tổ chức tổng kết sáu tháng đầu năm. Nhóm mình cũng được cái giải tập thể tiêu biểu. Lúc này chợt nhớ tới chị HằngDM. Chị đã làm thật nhiều để được FIC như ngày nay, thế mà lúc ấy khen thưởng chị lại đi mất rồi. Nhóm mình thì toàn người mới, nên nhận cái giải cũng cảm thấy chưa xứng đáng

Có thể càng lúc mình càng thích công việc này. Một sự tự do cũng tương đối. Đã bắt đầu làm quen với mọi người, công việc cũng trở nên dễ dàng hơn ở một góc độ nào đó. Lấy thông tin cũng nhanh hơn.

Cuộc sống ít thời gian hơn. Để nghỉ ngơi với bạn bè và cho những sở thích cá nhân. Ngày càng bị cuốn vào công việc. Cảm thấy mình bớt funny hơn hồi trước. Nói chuyện thì nghèo nàn vì dạo này có phổ cập được cái gì vào đầu đâu.

Nhớ lại lúc chưa đi làm thấy mình sống thảnh thơi biết bao. Cũng lâu lắm rồi chưa tụ họp với Cua, cũng chẳng có thời gian để đến chỗ Hạnh lấy quà cho tân gia nhà đã qua hẳn hơn tháng rồi.

Quen nhiều người nhưng vẫn cảm thấy thiếu một ai đó làm điểm tựa. Vẫn đi xem phim một mình. Vẫn phải đi cà phê một mình.

Hôm nay có người hỏi mình có muốn chuyển công ty không. Chắc là không rồi. Vẫn chưa đạt được đến đâu cơ mà. Cho dù có trả lương tớ cao, tớ cũng không đi.

Entry for July 09, 2008 It's OK

Hôm qua đi coi phim cùng công ty. Mình tham gia đội bóng đá nữ nên được miễn phí vé. Cũng ì ạch mãi mới tới được cinebox Hòa Bình.Ông trời lại không thương cứ đổ mưa lâm râm. Nghe tên phim chàng khổng lồ xanh phi thường nghe cứ như phim giả tưởng đã thấy không thích lắm. Nhưng vì cũng chán quá chẳng biết đi đâu thôi đành đi coi phim. Đến lúc xem cũng thấy hay hay. Không biết có nhiều người cảm nhận giống mình không. Mình chỉ quan tâm chiện tình cảm giữa hai nhân vật chính. Chàng trai bị biến hình do những thừ nghiệm hóa học của quân đội, và cô gái cùng làm chung chương trình thí nghiệm với anh ta. Anh này là một nhà khoa học chân chính chỉ biết say mê nghiên cứu khoa học và thử ngiệm lên chính con người mình. Cuối cùng chất hóa học có tác dụng biến anh ta thành một người khổng lồ với máu màu xanh. Để không bị biến hình anh ta phải học cách kiềm chế những cơn giận dữ của mình để nhịp tim không được tăng. Vì không muốn đưa những nghiên cứu của mình phục vụ cho mục đích quân sự. Anh buộc phải chạy trốn, làm các công việc chân tay để có tiền. Cuộc sống không điện thoại, không thẻ tín dụng và ..không...

Cô gái là người làm cùng anh trong thí nghiệm này. Nhưng cô ở vào một hoàn cảnh đặc biệt hơn. Cô là con gái của vị đại tướng đang muốn sử dụng nghiên cứu này cho quân đội. Cô hoàn toàn không biết những điều bố mình làm với chàng trai. Cô yêu chàng trai tha thiết.

Trong quá trình rượt đuổi của vị đại tướng với chàng trai, anh đã bị ép đến mức phải biến hình để chiến đấu chống lại hỏa lực của quân đội. Trong một cuộc trốn chạy anh quay lại nơi cô gái đang sống. hai người gặp nhau và bao nhiêu cảm xúc bỗng trở lại. Nhưng anh không thể cho phép mình làm gì vì anh sợ sẽ nghuy hiểm cho cô gái. Đến khi bố cô gái phát hiện ra chỗ ẩn nấp của anh. Anh đã biến hình để chống lại. Một khi biến hình anh thành một con người khác không kiềm chế được những cảm xúc của mình. Giác quan bị kích thích tột đổ chỉ còn có mong muốn duy nhất là được đập phá điên cuồng. Nhưng khi đứng trước sự nguy hiểm đến cho cô gái, người khổng lồ bỗng trở nên tỉnh táo. anh che chở cho cô, bảo vệ cô trong cơn lửa trào dâng.

Cô gái khi thấy người yêu biến hình cô đã đi từ kinh ngạc đến việc chấp nhận và thương anh hơn, Mỗi lần người khổng lồ cảm thấy lo sợ cô chỉ nói " it's Ok '' lập tức anh chàng này nguôi ngoai trở lại

Khi hai người bên nhau lúc bình thường là những giây phút bình yên thực sự. Cô gái ngồi cắt tóc cho chàng trai. Những ngón tay đưa đi đưa lại một cách nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm. Trong những cử động nhẹ nhàng đó bỗng thấy họ yêu nhau biết bao.

Tình yêu có thể xóa tan tất cả, anh có thể là quái thú nhưng anh vẫn là người em yêu. Và dù anh có bị biến hình, thay đổi anh vẫn nhận ra em.

Entry for July 08, 2008 Nói nhiều hại thân

Hôm nay mình được một bài học về việc nói nhiều. Lúc đi ăn cơm với một anh bên G. Mình và anh ý nói chiện về công ty, so sánh công ty với nơi khác, Nào là lương cao hơn, điều kiện làm việc tốt hơn. Mình đã thao thao bất tuyệt về quan điểm của mình mà không để ý tới cương vị làm việc của mình là một người làm truyền thông. Anh ý muốn ra đi mình còn cho anh ý những ý kiến để đồng tình với những ý kiến đó. Sau này về mình mới biết là mình đã sai lầm. Thực ra đó chỉ là view của người đó trong thời điểm hiện tại nhưng lại chỉ là cách nhìn phiến diện. Nếu mình cũng nghĩ như anh ý thì mình cũng chỉ có cái view của một người bình thường thôi. Quan trong hơn cả đối với người làm truyền thông là phải có cái view rộng ra để xem xét tất cả các vấn đề một cách sâu sắc nhất. Vấn đề nào cũng có hai mặt. Nếu anh làm truyền thông cho một công ty thì anh là người sẽ đứng giữa để nhân viên và lãnh đạo có cũng một điểm chung chứ không phải là gây mâu thuẫn cho hai bên. Bi giờ thì thực sự lo sợ anh ý mà hé lộ hoặc buôn dưa lê với ai chắc sự nghiệp của mình tiêu tan. cũng giống như người ta nói '' cõng rắn cắn gà nhà".

Thế là đã học được một bài học cơ bản về làm truyền thông là: giải quyết các mâu thuẫn chứ không phải là người gây mau thuẫn.

Entry for July 04, 2008 Tháng bảy năm ngoái

Mấy hôm nay chẳng đọc báo tuổi trẻ, hôm nay rảnh rỗi lên mạng đọc lại. Chợt thấy nhớ mùa thực tập năm ngoái. Cũng giờ ngày mình đang chạy lông bông ngoài đường. Lúc đó mình được giao các trường ở khu vực quận 7, một nơi hết sức rộng lớn. Nhiều lúc chạy ngoài đường nhưng không biết mình sẽ đi đến đâu lấy thông tin và cũng không biết chính xác mình muốn tìm cái gì. Cứ thế ngày qua ngày, mình cảm thấy cuộc sống dài lê thê và chán biết mấy. Nhìn lại trên báo lúc này vẫn thấy những nội dung cũ như năm ngoái mình làm. Vẫn thế. Mảng giáo dục thì một năm cũng chỉ có mấy sự kiện và cũng phản ánh như thế. Cảm thấy hơi chán. Ngay từ đầu ngày mình thực tập chị Phúc Điền đã nhắc nhở về sự nhàm chán trong đề tài giáo dục. Một là anh có khả năng tìm kiếm những đề tài là, suy nghĩ sâu về vấn đề. hai là anh chỉ chấp nhận làm nhàng nhàng những thứ quanh năm suốt tháng

Entry for July 03, 2008 Giấc mơ về một kì nghỉ

Thi xong, mình cứ mong mãi được nghỉ vài ngày để thực hiện ước muốn là đi đâu đó vài ngày refresh lại chính mình. Nhưng đến hiện tại thì công việc vẫn ngập đầu. Thậm chí không muốn nói là tồi tệ. Cứ hết việc này đến việc khác mình không kham nổi. Tối đến về nhà vừa căng thẳng vừa mệt óc thế là cứ lăn quay ra ngủ. Không làm ăn được gì cả. Đến nói chiện cũng không bùn nói nữa. Thêm nữa là điều kiện khách quan không cho phép, hết xiền. Khổ thế đấy muốn đi đâu thì cũng cần có tiền

Tính toán gì cũng không biết đến bao giờ mới có thể bứt ra mà đi nghỉ được. Chắc đợi tới tết luôn quá. mà tự dưng thấy nghỉ cũng không biết đi đâu. Về nhà thì buồn hiu, lại nhớ đi làm. Thế có chán không cơ chứ.