Entry for December 16, 2008 Mãi là người đến sau

Mình bắt đầu từ trạng thái phình phường sang chán ghét cái công việc này lắm rồi. Của nợ. Này thì sai vặt này, làm như mình rảnh lắm á. À mà mình rảnh thiệt, nhưng cũng chả rảnh đến độ làm cái công việc chết tiệt ấy.

Này thì đâm đầu vào tường này. “Đấy việc đấy, em làm đi”. Ù thì làm, shit thật. Kết quả cũng như shit. Làm một mình và lãnh một mình. Crazy.

Bắt đầu có triệu chứng đi trễ, về sớm. Chả thiết tha gì nữa. Nhậu nhiều. Cứ điên là nhậu như điên. Quăng một mớ tiền đi mua một đống đồ người bình thường không mặc.

Nhất định mình sẽ mềm lòng nữa. Đi là đi hẳn. Hem có ăn năn, hem có thiết tha người này người kia nữa. Có tăng lương cũng mặc. Đây đek thèm nhé.

Gặp một lũ bạn cũng có triệu chứng chán việc, chán đời như mình. Chửi bậy như điên, nói tiếng lóng cũng như điên. Mình cũng lây lan theo. Giờ mở miệng cấm có sót chữ nào. Về nhà mà quen miệng thế này, mẹ lại mắng cho “ Lớn rồi mà không nên nết”. Như một lũ điên.

Cố gắng làm một thứ gì đó bằng cách đăng kí khóa học tiếng Anh. Ít nhất dốt gì thì dốt chứ để tiếng Anh dốt là không chấp nhận được. Sáng tà tà lên đó. Cứ ngỡ là người ta chưa làm việc. Mình lại mắc bệnh văn phòng lúc nào cũng nghĩ 8h30 mới làm việc. Ai dè, nhìn trước ngó sau toàn người là người. Tưởng như đang đi biểu tình ấy. Mặt mũi ai nấy chen lần bơ phờ. Mình tính rút lui nhưng cũng tò mò muốn chen vào xem sao. Lại cái bệnh tò mò. Chen lấn vã mồ hôi mới tới được cái cổng thì lão bảo vệ ra bảo, hết nhận đăng kí rồi. Vào gửi xe cũng như ko. Thế có điên ko chứ, lại phải tìm đường đi ra. Mà đi vào thì dễ chứ đi ra thì thôi rồi lượm ơi. Mà dạo này dân tình nhiều tiền nhờ. Lạm phát là phải rồi. Một khóa học ở đấy đắt khét lẹt, có rẻ rúng gì đâu. Mình cũng phải điên lắm mới cầm tiền đi đăng kí đấy. Lại thêm một phi vụ nữa mình là lại là người đến sau. Mịa.

Từ giờ đến cuối năm mình đã sắp lịch chỉ đi chơi thôi, chả làm cái mịa gì nữa. Cuối tuần này đi Bình Phước, giữa tuần sau thì đi ĐN. Rồi tuần tiếp theo đi tour theo chuyến đi thăm nhà nạn nhân của công ty. Tiếp đến thì Sum up ở Vũng Tàu. Tiếp đến là phắn về nhà cho nó khỏe cái thân. Chả thèm nghĩ ngợi là mình dở hơi con cá bơi làm gì nữa. Khối thằng mong như mình mà chả được

Đăng nhận xét