Sau một tuần vắng bóng đi công tác không lên cơ quan. Sáng nay dậy rất sớm và đi làm rất đúng giờ. Sau khi lượn lờ ăn sáng vào cơ quan thì chỉ có hai bóng là mình và bác bảo vệ. Bác bảo vệ thì dù cơ quan có suy sụt ra sao thì bác vẫn cứ quan điểm bình chân như vại vì nó chẳng ảnh hưởng gì tới bác nhiều lắm. Vì bác cũng có tuổi rồi mà có tuổi rồi thì ng ta cũng chẳng quan tâm tới tiền nhiều như bọn trẻ. Từ tết tới thời điểm này, cơ quan vẫn đang lâm vào tình trạng sống tạm bợ. Đúng nghĩa của từ tạm bợ, tạm bợ ra báo, nhận lương tạm bợ. Và thời điểm để chấm dứt cái tạm bợ này là cuối tháng 3. Hoặc có thể là tiền sẽ đổ về ào ào như nước lũ hoặc cũng có thể là chẳng có gì và những đứa con của Đảng và nhà nước lại tiếp tục chờ đợi mà không được chu cấp một khoản gọi là tạm bợ để sống qua ngày nữa.Đến lúc đó sẽ như thế nào, ai mà biết được. Cũng chẳng ai tưởng tượng đến cảnh ấy làm gì. Cứ sống qua được ngày nào hay ngày ấy đã.
Hôm nay trên bảng thông báo, dòng chữ nhỏ nhất nhưng nhận được sự quan tâm nhiều nhất đó là đã có lương tháng 2 mời các bạn đến phòng kế toán nhận. Sau gần hai tháng ko lương tưởng như mọi người sẽ vồ vập, xắn xít để nhận tiền nhưng không khí vẫn thế. Bởi lẽ đó là lương đúng nghĩa. Như chị làm gần 5 năm rồi cũng chỉ có 1,7M. Như chị bảo: "không đủ tiền xăng xe chị chạy mỗi ngày gần 40 cây số đi làm". Khoản tiền mới nhận cũng chỉ khuấy được không khí lên chút đỉnh giống như cây gậy chọc vào một vũng nước nông. Rồi thì ai lại việc nấy, tiếp tục làm công việc mà không có tí động lực nào.
Biên tập chán ngán với đống bài mờ mờ nhạt nhạt và những câu chữ vô nghĩa do đám phóng viên vẽ bừa ra. Còn đám phóng viên thì nhìn nhau ngán ngẩm và than trời trách phận là vì không có tiền nên không thể đi công tác. Tất nhiên là không thể đẻ ra được những tác phẩm hay được. Cái vòng luẩn quẩn xoay đi xoay lại chỉ vì thiếu tiền. Bác tổng biên tập trán hói bóng loáng, phía sau chỉ còn lơ thơ vài nhúm tóc. Dạo này cái đám lông tóc lưa thưa ấy có vẻ bạc đi vì lo toan và cáu gắt. Lúc trước bác khá là hóm hỉnh, chửi ai cũng phải cố gắng đào sâu suy nghĩ lôi ra được vài câu văn hoa. Bây giờ bác đã còn tẹo nào kiên nhẫn nữa. Có gì bác cứ xổ toẹt ra. Kiểu như
TBT đập bàn, rầm, rầm, quăng bài viết của đám phóng viên lên bàn, mặt đỏ phừng phừng:
- Đọc cái đống ...shit này tôi có mấy sợi tóc cũng rụng hết
BTV1 vẫn cười nhăn nhở
- Đấy anh xem vẫn là tình trạng chung mà
Rồi quay sang nói nhỏ với BTV2: "May mà bác chỉ đọc được 20% của cái đống ..shit đó thôi đấy. Chứ như bọn em phải đọc từ đầu thì mệt rụng cả lông háng đây này".
Kết thúc buổi sáng cũng khá là vui vẻ so với những ngày ảm đạm trước đó. Đến giờ cơm trưa, cả cơ quan chen chúc vào cái quán cơm văn phòng khá sang. Mới được nhận lương có khác. Dù những ngày sau có đói kém cỡ nào thì có tiền cứ tiêu trước đi đã. Ăn một bữa cơm cho ngon cũng chả hại đời con nhà ai. Thế là không khí lại rôm rả như thường.
Chị trưởng phòng biên tập nhiệt tình và lạc quan nhất cơ quan hôm nay lại có vẻ chán nản. Bình thường chị là người luôn động viên anh em, đẩy tinh thần của anh em từ vực sâu ko đáy lên đỉnh cao chót vót. Nhưng đến hôm nay chị bắt đầu nản. Khi không ai làm, chị lao mình vào làm. Làm hoài, làm mãi rồi rốt cuộc chị cũng cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải đọc những bài báo vô vị, nói những câu mà chính mình cũng không biết chắc là nó có xảy ra không. Tự dưng mình thấy thương chị ghê gớm. Nhưng mình biết là ai cũng vậy thôi, có một thời điểm sẽ mệt mỏi, chùng chân mỏi gối nhưng nhất định ngày mai chị sẽ trở lại lạc quan hơn, sung sức hơn.
Về cơ quan, mọi người mới thắc mắc là tại sao chưa có tiền đổ về mà đã có lương. Thế là tin hành lang rò rỉ với nhau là bác tổng và kế toán phải lấy tiền nhà ra cho mượn trước để phát lương cho anh em. Khi biết được nguồn gốc số tiền không vì thế mà thái độ của mọi người đối với bác tổng thay đổi hơn trước. Đơn giản là một kiểu hờ hững đến kì lạ. Là một con thuyền có thể chìm cũng nhau bất cứ lúc nào, nhưng mỗi cá nhân là hững hờ với nhau. Cảm giác thất vọng tràn ngập. Tình cảm là một thứ gì đó có vẻ quá xa xỉ trong khi mọi thứ đang tăng giá hằng ngày chăng. Mình sợ cảm giác đến ngày nào đó mình sẽ trở thành một cái máy có ý thức.
Buổi chiều, chị đồng nghiệp dấm dúi vài người kéo đến một quán cafe để nghe cơ hội xin việc vào một tập san mới mở của hội làng nghề. Mình đi vì cũng chỉ tò mò, còn người khác thì mong tìm kiếm một cơ hội nữa. Chung quy là tập san hiện tại chỉ có mỗi ông tổng biên tập đã 70 tuổi và phân phó cho một ông bạn làm bên bộ tài chính đi tuyển bộ khung hộ. Thành ra chả ai biết chuyên môn của nhau. Vào chém gió và hứa hẹn là chủ yếu. Dưng cũng dây mơ rễ má đến một buổi hẹn thứ hai vào một lúc nào đó. Thèng bạn mình rất hy vọng nó làm ăn khá để thoát khỏi cái cảnh nghèo khổ hiện tại. Dưng mình thì chỉ nghĩ cái gì cũng có giá của nó. Nhìn vào bộ sậu lãnh đạo và cách tổ chức của tập san này thì đừng hy vọng nó không củ chuối. Và chỉ ra một tháng một số thì lấy gì mà sống. Phải chăng là lại ép nhau đi làm quảng cáo đề vừa nuôi sống mình mà vừa nuôi sống tờ báo. Đâu cũng vậy thôi. Chỉ cần nghĩ ra được thì thiếu gì cách để kiếm tiền. Đời sẽ đẹp hơn nếu biết cải thiện thực tại, tìm đến những mặt tốt, mặt tích cực. Thế thôi, cứ bình an mà sống.
Hôm nay trên bảng thông báo, dòng chữ nhỏ nhất nhưng nhận được sự quan tâm nhiều nhất đó là đã có lương tháng 2 mời các bạn đến phòng kế toán nhận. Sau gần hai tháng ko lương tưởng như mọi người sẽ vồ vập, xắn xít để nhận tiền nhưng không khí vẫn thế. Bởi lẽ đó là lương đúng nghĩa. Như chị làm gần 5 năm rồi cũng chỉ có 1,7M. Như chị bảo: "không đủ tiền xăng xe chị chạy mỗi ngày gần 40 cây số đi làm". Khoản tiền mới nhận cũng chỉ khuấy được không khí lên chút đỉnh giống như cây gậy chọc vào một vũng nước nông. Rồi thì ai lại việc nấy, tiếp tục làm công việc mà không có tí động lực nào.
Biên tập chán ngán với đống bài mờ mờ nhạt nhạt và những câu chữ vô nghĩa do đám phóng viên vẽ bừa ra. Còn đám phóng viên thì nhìn nhau ngán ngẩm và than trời trách phận là vì không có tiền nên không thể đi công tác. Tất nhiên là không thể đẻ ra được những tác phẩm hay được. Cái vòng luẩn quẩn xoay đi xoay lại chỉ vì thiếu tiền. Bác tổng biên tập trán hói bóng loáng, phía sau chỉ còn lơ thơ vài nhúm tóc. Dạo này cái đám lông tóc lưa thưa ấy có vẻ bạc đi vì lo toan và cáu gắt. Lúc trước bác khá là hóm hỉnh, chửi ai cũng phải cố gắng đào sâu suy nghĩ lôi ra được vài câu văn hoa. Bây giờ bác đã còn tẹo nào kiên nhẫn nữa. Có gì bác cứ xổ toẹt ra. Kiểu như
TBT đập bàn, rầm, rầm, quăng bài viết của đám phóng viên lên bàn, mặt đỏ phừng phừng:
- Đọc cái đống ...shit này tôi có mấy sợi tóc cũng rụng hết
BTV1 vẫn cười nhăn nhở
- Đấy anh xem vẫn là tình trạng chung mà
Rồi quay sang nói nhỏ với BTV2: "May mà bác chỉ đọc được 20% của cái đống ..shit đó thôi đấy. Chứ như bọn em phải đọc từ đầu thì mệt rụng cả lông háng đây này".
Kết thúc buổi sáng cũng khá là vui vẻ so với những ngày ảm đạm trước đó. Đến giờ cơm trưa, cả cơ quan chen chúc vào cái quán cơm văn phòng khá sang. Mới được nhận lương có khác. Dù những ngày sau có đói kém cỡ nào thì có tiền cứ tiêu trước đi đã. Ăn một bữa cơm cho ngon cũng chả hại đời con nhà ai. Thế là không khí lại rôm rả như thường.
Chị trưởng phòng biên tập nhiệt tình và lạc quan nhất cơ quan hôm nay lại có vẻ chán nản. Bình thường chị là người luôn động viên anh em, đẩy tinh thần của anh em từ vực sâu ko đáy lên đỉnh cao chót vót. Nhưng đến hôm nay chị bắt đầu nản. Khi không ai làm, chị lao mình vào làm. Làm hoài, làm mãi rồi rốt cuộc chị cũng cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải đọc những bài báo vô vị, nói những câu mà chính mình cũng không biết chắc là nó có xảy ra không. Tự dưng mình thấy thương chị ghê gớm. Nhưng mình biết là ai cũng vậy thôi, có một thời điểm sẽ mệt mỏi, chùng chân mỏi gối nhưng nhất định ngày mai chị sẽ trở lại lạc quan hơn, sung sức hơn.
Về cơ quan, mọi người mới thắc mắc là tại sao chưa có tiền đổ về mà đã có lương. Thế là tin hành lang rò rỉ với nhau là bác tổng và kế toán phải lấy tiền nhà ra cho mượn trước để phát lương cho anh em. Khi biết được nguồn gốc số tiền không vì thế mà thái độ của mọi người đối với bác tổng thay đổi hơn trước. Đơn giản là một kiểu hờ hững đến kì lạ. Là một con thuyền có thể chìm cũng nhau bất cứ lúc nào, nhưng mỗi cá nhân là hững hờ với nhau. Cảm giác thất vọng tràn ngập. Tình cảm là một thứ gì đó có vẻ quá xa xỉ trong khi mọi thứ đang tăng giá hằng ngày chăng. Mình sợ cảm giác đến ngày nào đó mình sẽ trở thành một cái máy có ý thức.
Buổi chiều, chị đồng nghiệp dấm dúi vài người kéo đến một quán cafe để nghe cơ hội xin việc vào một tập san mới mở của hội làng nghề. Mình đi vì cũng chỉ tò mò, còn người khác thì mong tìm kiếm một cơ hội nữa. Chung quy là tập san hiện tại chỉ có mỗi ông tổng biên tập đã 70 tuổi và phân phó cho một ông bạn làm bên bộ tài chính đi tuyển bộ khung hộ. Thành ra chả ai biết chuyên môn của nhau. Vào chém gió và hứa hẹn là chủ yếu. Dưng cũng dây mơ rễ má đến một buổi hẹn thứ hai vào một lúc nào đó. Thèng bạn mình rất hy vọng nó làm ăn khá để thoát khỏi cái cảnh nghèo khổ hiện tại. Dưng mình thì chỉ nghĩ cái gì cũng có giá của nó. Nhìn vào bộ sậu lãnh đạo và cách tổ chức của tập san này thì đừng hy vọng nó không củ chuối. Và chỉ ra một tháng một số thì lấy gì mà sống. Phải chăng là lại ép nhau đi làm quảng cáo đề vừa nuôi sống mình mà vừa nuôi sống tờ báo. Đâu cũng vậy thôi. Chỉ cần nghĩ ra được thì thiếu gì cách để kiếm tiền. Đời sẽ đẹp hơn nếu biết cải thiện thực tại, tìm đến những mặt tốt, mặt tích cực. Thế thôi, cứ bình an mà sống.