Thứ bảy mình dính một đống việc với một mớ deadline nên không về Bình Phước được.
Thứ bảy mình ngồi một mình ở văn phòng,chán chẳng ăn trưa, và việc thì chất đống. Mà chẳng có cảm hứng làm.
Thứ bảy sinh nhật mẹ, sáng mới có tờ mờ cha đã nhắn tin"Hôm nay sinh nhật mẹ". Trưa em nhắn tin"Hôm nay sinh nhật mẹ". Quả thật là một ngày đặc biệt vì là ngày sinh nhật của một người đặc biệt đối với mình và cả nhà. Chỉ duy nhất ngày này trong năm là mọi người đều nhớ. Kể cả sinh nhật cu em cũng chả mấy người nhớ. Còn đến thân phận như mình thì hình như chả ai nhớ ngoại trừ mấy cô bạn nối khố và anh người iu cũ thứ nhất, thứ hai năm nào cũng gửi tin nhắn chúc mừng. Lan man rùi cũng quay lại ngày sinh nhật mẹ. Cái gì cũng có lý do của nó. Sở dỉ ai cũng nhớ sinh nhật của mẹ vì mẹ là một bà mẹ vĩ đại.
Một cô gái giỏi giang, nhiều hoài bão. Chắc có lẽ vì nhiều hoài bão, lắm lý tưởng nên mới cưới một ông công chức quèn với một nách bốn đứa con. Đứa nhỏ nhất mới có 3 tuổi. Thương yêu không bỏ sót đứa nào. Rồi thêm em nữa tình yêu thương vẫn đong đầy như cũ. Và chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình.
Đến khi các con lớn hết, đi mỗi đứa một phương, tình yêu thương lại được đong đầy lên nhiều hơn. Mỗi lần gọi điện thoại nhiều tình cảm hơn. Và nỗi nhớ càng đắp lên hằng ngày.
Ngày thứ bảy đặc biệt trong lòng. Cuộc sống có thể thay đổi, con có thể thay đổi nhưng mẹ vẫn luôn là người con ngưỡng mộ nhất.
Ngày thứ bảy. Nhớ mẹ. Chúc mẹ có một ngày sinh nhật thật nhiều niềm vui.