Tình hình là sau khi nhận được một đống hình của Cò chụp hôm ăn nhậu. Cực kì thất vọng về mình. Xấu xí, mắt vẫn chưa hết sưng, đã thế còn đỏ ngầu. Hum qua đi uống cà phê với anh người iu cũ. Chui vào cái quán mờ mờ ảo ảo nên anh ý vẫn khen mình xinh. Đã bao lâu rồi chưa gặp anh nhỉ? Cũng phải gần ba năm rồi. Lần cuối cùng gặp anh mình đã điên lên nói đểu mấy câu. Thế mà lão ý giận tới bây giờ. Chắc hôm qua tự dưng nhớ tới mình mới rủ đi uống cà phê. Bình thường mình đã nói lắm rồi giờ lão sau ba năm cũng nói lắm hơn mình. Hai đứa nói từ 7 giờ đến 9 giờ vẫn chưa hết chuyện. Mệt thật.
Dạo này lão béo ra, ăn mặc chỉnh tề theo kiểu cái dân công sở. Nhìn rất phong độ. Mà mình là đứa chuộng hình thức nên người yêu mình duyệt đầu tiên cũng có hình thức tí. Lão vẫn chưa có người yêu. Vẫn có cái cảm giác đắm đuối, nồng nàn khi nói chuyện với mình. ( Tớ cảm thấy thật chứ không hề nói thêm nhé). Lão bảo học thêm một cái bằng đại học nữa. Mình nghĩ học gì mà học lắm thế, rồi này thì mục tiêu rùi hầm bà lằng rất nhiều thứ liên quan tới tương lai.
Rồi bỗng dưng lão nhớ ra hỏi mình bao giờ mình lấy chồng? 30 ư. Chài ai mình cười ha hả như con điên. Rùi cũng tâm sự là lúc này thì mình cũng càm thấy cô đơn. Ha ha
Về nhà kể cho bà chị. Bà chị bảo hay mày cua đại nó cho rồi để có thằng người iu mà hú hí. He he mình dạo này xuống giá quá. Đến công ty thì anh mình đang thầm thương trộm nhớ bảo em đã sale off chưa? Chài ai anh nghĩ em cao giá vậy sao? Hèn chi anh hem dám để mắt tới em. Được rùi em sẽ trao bảng sale off myself để anh dám để ý tới em nhé. Hé hé
Lục lại một đống ảnh cũ. Thấy cũng hay hay. Mình của từng giai đoạn, thay đổi rõ nét. Dạo này mình đã đằm thắm trở lại. Rất dịu dàng. Không như lúc trước nữa.
23 âm lịch sẽ xuất phát về nhà. Mẹ gọi điện bảo nhớ con. Con cũng nhớ mẹ, nhớ em. Hẹn gặp lại ở nhà nhé.
