Entry for December 25, 2008 Lại một ngày không muốn làm việc!

Đêm Noel mình không về nhà như dự định mà lết qua chỗ Móm rủ thêm Trinh chù. Ba đứa phóng xe máy ra khu bờ kè Thanh Đa vừa nhậu vừa ngồi coi bóng đá. Cũng may chưa đứa nào có người yêu nên năm nào, dịp lễ quan trọng cũng túm tụm bên nhau như lúc bé. Mặc dù bao nhiêu năm đã qua mà chúng mình vẫn giữ được mối quan hệ thân thiết như vậy. Hiểu và cảm thông. Bình yên.

Dạo này mình và Trinh chù nhậu nhiều nên lên đô. Uống mỗi đứa hai chai chả xi nhê gì. Chỉ có Móm chăm ở nhà quá nên mặt đỏ kè, bắt đầu muốn thăng. Ngồi lại bên nhau, tự nhiên mình hiểu rõ tại sao ba đứa, lại chưa có người yêu. Mặc dù chả có đứa nào xầu đau xấu đớn như co gái xấu xí. Lý do duy nhất là ba đứa đều tự lập quá, đều mạnh mẽ quá nên không có một anh giai nào đủ sự mạnh mẽ hơn để mà bao bọc cả. Mà cũng có lẽ vì cái sự biết nhiều quá đâm ra đứa nào cũng cảm thấy tẻ nhạt khi nói chuyện với giai cùng thế hệ. Khổ thế đấy. Giống như người ta vẫn hay nói đẹp cũng là một cái tội.

Trinh chù thì không thích buôn những chuyện nữ nhi thường tình nên hoặc là nó đi một mình hoặc nó đi với cả đám giai, đàn đúm. Khi nào bị xoi mói dữ quá thì nó lại chuyển sang đi một mình. Cứ thế điệp khúc đó lặp lại. Chỉ chơi với có mấy mống bạn gái là mình và Móm.

noel-08-trinhchu, photo, hinh anh, upload, download

Móm thì lại là kiểu mẫu của người phụ nữ gia đình. Thứ bảy, chủ nhật nào cũng một nhà người, từ bạn bè cho tới em út tổ chức tiệc tùng. Rất đảm đang, nấu ăn ngon. Đại loại theo mình, ai mà lấy được bạn ý thì tốt số phải biết. Vì bạn ý nặng nợ gia đình quá nên cũng lăn tăn nhiều trong việc chọn người yêu.

Mình thì chả có nặng nợ với ai. Chỉ có mỗi tấm thân mà lo không xong. Nhìn đi nhìn lại năm 2008 mình chả làm được cái gì ngoài việc là tốt nghiệp ra trường và đi kiếm tiền. Thế mà tiền bao nhiêu cũng ra đi hết, chả bằng thời sinh viên. Chả nhớ lúc ấy mình làm gì mà lúc nào cũng rủng rẻng. Chắc là do mình ít đi chơi.

Ba đứa nhậu xèng xèng rùi hỏi nhau ước gì. Móm mua tờ vé số cho một ông già tàn tật và ước nó trúng số. Còn Trinh chù thì ước là Móm trúng số sẽ cho nó vay tiền để học cái gì đó. Mình thì chả ước cái gì. Cũng chả muốn cái gì. Chắc có lẽ sung sướng nó làm cho con người tê liệt mọi ý muốn.

Cuối cùng ba đứa cụng ly và chúc nhau trăm năm hạnh phúc

Tới phần tự sướng, cũng lâu lắm rùi kể từ khi ba đứa vào đại học chẳng chụp chung tấm hình nào cả. Thế là nhào vào bên bờ kè chụp được một đống hình. Trinh Chù mang theo cái loa, cứ thế mở nhạc rock, ba đứa loay nhoay vừa chụp vừa ngắm. Cuộc vui kết thúc lúc 12 giờ. Chúng tớ lên đường đi về. Ngoài đường vẫn đông vui như lúc 9 giờ. Chả có cảm giác gì là đã muộn rồi. Thế là kết thúc cái lễ Noel 2008. Sắp chào đón năm mới nhé

Đăng nhận xét