Cuối năm, trời đẹp, thời tiết dễ chịu. Công việc vẫn như vậy. Nhưng lòng thì đã chán cái mớ việc đó rồi. Cộng thêm bệnh tật, người đau ê ẩm nữa làm mình chả muốn làm gì, cũng chả nghĩ được cái gì. Cứ mặc kệ nó trôi đi.
Cả tuần đi làm bữa đực bữa cái, ở nhà thì buồn mốc meo. Đi chơi thì phải mang kiếng, nhức lòi cả con mắt. Cứ chơi ban ngày là ban đêm mình nhức đầu không chịu được. Ngủ kém. Gầy đi được 1kg khỏi cần ăn kiêng.
Tuần này sẽ tiếp tục đi làm với cái mặt tím bầm. Ơi hỡi nhan sắc của mình xuống cấp quá.
Hôm qua Móm nhậu tàng tàng òi gọi điện cho mình. Hỏi có chiện gì hem. Nó bẩu chỉ nhớ cậu nên gọi thôi. Hè hè lại giống mình òi. Lúc nào nhậu tưng tưng lại nhắn cho Móm khí thế. Cũng chẳng biết để làm gì. Nhưng Móm là đứa đầu tiên mình nghĩ đến để nhắn tin gọi điện khi tưng tưng.
Cũng chả có quyết định nào lớn lao. Chỉ định làm hết tết rồi chuồn, chả làm tiếp nữa. Chán òi. Mà sao lâu đến tết thế nhờ. Nhớ nhà, nhớ mẹ quá .
