Entry for December 26, 2008 Ngày đầu tiên ở ĐN

Sau hơn một tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, mình cũng tới được ĐN. Lần đầu đi máy bay nên mình cũng thấy lâng lâng. Thậm chí cho đến bây giờ vẫn thấy lâng lâng như đang ở trên trời.

Đà Nẵng mưa nhiều. Mưa như trẻ nít khóc dỗ mãi không nín ( chôm một câu của bạn Hạnh ). Có lúc lất phất kiểu mưa xuân. Có lúc lại ầm ầm như giận dữ ai đó. Trời âm u và lạnh. Áo gió mỏng manh không che đuợc những con gió lạnh thốc vào. 3 giờ sáng mới bắt đầu đi ngủ. Giuờng êm nệm ấm nhưng không tài nào ngủ được. Cũng chả hiểu vì sao.

Sáng dậy rất sớm rủ anh Bình và chị Hồng đi Hội An chơi. Trong đoàn chỉ còn sót lại ba đứa không phải là cổ động viên đặc biệt đi theo hộ tống Cầu thủ. Mấy anh em chơi với nhau rất vui và đùa cũng tếu. Anh Bình kiểu con nhà công tử, sự mưa gió nhưng cũng ham chơi nên mưa thì mưa anh ý cứ ôm khư khư cái nón cùi. Mà anh ý bẩu là rất quý giá mua tận Singapore. Chẳng mất nhiều công sức mình cũng đã chôm được nó đội lên đầu. Rất xinh mặc dù nó hơi cùi. Chắc do mìn xinh đẹp.

Chị Hồng thì nói nhiều kình khủng và rất háo hức. Cuời nhiều và đùa cũng nhiều. Chỉ mỗi tội nhiều lúc nói nhiều hơi chán. Mình thì đi với tâm trạng là đi để kiếm một cảm giác mới lạ và bình yên.

Thành phố Đà Nẵng mưa cũng giống như ở Gia Lai. Đường rộng và loang loáng nước. Yên tĩnh đến kinh ngạc. Tầm 10 giờ là đã vắng teo.

Để cho ra dáng là đi du lịch bụi. Ba anh em bắt taxi đi ăn sáng và uống cà phê. Một tiệm cà phê rất đẹp, mang màu sắc hoài cổ và chỉ toàn người trung niên. Chả thấy mống thanh niên nào. Nhưng thế vẫn vui chán. Ăn mì quảng chính hiệu rất ngon. Cảm giác năng luợng tràn trề. Ba anh em lại bắt taxi đi đến bến xe bus. Bác tài rất vui tính, đề nghị là chở ba anh em đi luôn đến Hội an chả cần bắt xe bus làm gì vì nửa tiếng mới có một chuyến và rất đông. Cứ lưỡng lự mãi và bác tài cũng rất hào phóng giảm giá từ 400 xuống còn 350k. Nhưng vì đã quyết tâm đi bụi nên mình đề nghị đi xe bus. Bác tài cũng chẳng bực bội gì mà còn rất vui vẻ chúc cả ba có một ngày vui vẻ. Ngày mới bắt đầu thật suôn sẻ.

Trời vẫn cứ mưa nhẹ. Áo lạnh quần dần ngấm nước, âm ẩm. Cái lạnh bắt đầu thấm từ từ. Chờ đợi trong vui vẻ nửa tiếng đồng hồ cũng có một chuyến xe buýt đông ơi là đông. Thấy cái xe đông, anh Bình ngại bảo đợi tuyến sau nhưng mình cứ lao bừa lên. Càng đông càng ấm, trời lạnh mà. Chuyến đi bắt đầu.

Tới trạm cuối cùng, xe buýt đỗ lại là có một đống anh xe ôm bu vào. Nhưng ko có cái kiểu giành giựt như ở xì gòn. Rất trật tự và nhiệt thành. Mình chọn một anh xe ôm và chở cả ba đi với giá đắt gấp đôi bình thuờng . Nhưng vẫn rẻ rề so với giá cả ở xì gòn.

Bắt đầu hành trình đi bộ. Phố cổ nhỏ và ẩm ươt. Trời mưa càng làm cho phố cổ càng trở nên ảm đảm hơn. Mùa giáng sinh nên khách tây ba lô là chủ yếu. Nhưng mình cũng thích chơi với khách tây hơn vì chả phải chen lấn. Họ rất lịch sự và dễ mến, cới mở. Mình và chị Hồng không mặc áo mưa.Hai đứa cứ thế đi lất phất trong mưa. Cảm nhận sự cái lạnh đầu đông mà sài gòn hiếm khi có. Anh Bình mua một cái áo mưa và cứ chết bẹp trong cái áo mưa ấy. Đến chỗ nào hai đứa cũng nhào vào chụp hình. Chỉ có lão bình là chỉ có mỗi một tư thế, đứng và nhe răng ra cười.

Dịch vụ du lịch ở đây phải nói là tốt. Giá cả phải chăng và không nói thách. Hỏi bất cứ cái gì ai cũng nhiệt tình trả lời. Các di tích hoặc ngôi nhà cổ đó của họ nên họ vừa kinh doanh vừa giữ gìn rất cẩn thận. Đối xử với khách với thái độ trân trọng, giống như những người bạn có cùng sở thích là giữ gìn những giá trị truyền thống.

Đồ đạc khá rẻ nhưng mình cũng không mua gì nhiều vì ngại mang vác. Ba đứa vào thăm năm điạ điểm chính của phố cổ là nhà cổ đời Trần, hội quán Phúc Kiến, làng nghề thủ công mỹ nghệ, Cầu nhật bản, và một địa điểm gì đó nữa mình không nhớ tên. Biết thêm một vài đặc điểm của Hội an xưa và bây giờ. Với lối kiến trúc cổ kết hợp giữa các nền văn hóa Việt, Hoa, Nhật kết hợp trong một kiến trúc chung. Giống như nhà cổ thời trần, tất cả các di vật đều được con cháu đời sau giữ gìn và rất tự hào.

Các hội quán là hình ảnh thu nhỏ phố của người Hoa ngày xưa. Mang hoàn toàn đặc trưng của lối kiến trúc Trung Hoa. Hội quán vẫn mang đầy đủ dáng dấp của người Hoa. Với các vị thần, cách thờ tự và các phong tục tập quán cũ của người địa phương.

Ở Hội an còn có các làng nghề thủ công mỹ nghệ. Mình chủ yếu thích nhất cách người dân làm ra được các lồng đèn treo đầy trên cánh cổng, ban công của các ngôi nhà cổ. Ba anh em chụp được rất nhiều hình đẹp ở đây.

Điểm đến cuối cùng là Chùa cầu hay mọi người hay gọi là cầu Nhật Bản. Đứng giữa cầu và nhìn bao la ra bờ sông là đã cảm thấy toàn cảnh của phố cổ. Cảm được cái cảm giác như thời gian như không hề trải qua nơi đây. Vẫn giữ được những nét nguyên sơ nhất, bình yên, thanh bình. Mình cũng có thể hình dung được cảnh buôn bán tàu thuyền trên bến sông như các tập sách chụp ở các trung tâm hướng dẫn du lịch.

Đến Hội an không thể không ăn thử cao lầu. Cao lầu ở Hội An đặc biệt bởi cái nước làm nên thứ mì này. Vì đi bụi nên cả ba anh em không vào các tiệm ăn sang trọng dọc bờ sông mà được một người dân địa phương chỉ cho một quán ăn bình dân. Có thể do đi bộ nhiều và đói nên ăn rất ngon.

Anh Bình mua cho mình một cái nón kết. Đội vào chả thấy mặt đâu và giống như boy. Mình mua được 12 con tò he về làm quà và một cái khăn lụa cho mẹ. Ba anh em lại lên taxi ra bến xe bus và về nhà. Trời vẫn mưa tầm tã.

5h30 cả đoàn lên xe đến quán gì đó mình ko nhớ tên tụ họp với 2 đội HN và Đà Nẵng. Đường phố Đà nẵng đã trang hoàng để chuẩn bị đón năm mới. Cũng giăng đèn ngang đường như xì gòn nhưng không thể đẹp bằng xì gòn.

Cả ba đội FS HN, FS HCM, và Inter đều tụ họp ở đó. Kể cả các cổ động viên. Người đông như kiến, nhưng có thể nhận ra ngay sự khác biệt giữa các bạn HN và xì gòn. Cả nhóm của mình thì ăn mặc rất giản dị, trời lạnh nhưng vẫn áo khoắc mỏng, quần cộc, chẳng trang điểm cái gì. Đội HN thì ăn mặc đúng kiểu mùa đông, trang điểm kĩ càng. Mà cảm giác của mình là cũng chẳng có gì thân thiện. Mặc dù hầu hết mọi người đều muốn giao lưu nhưng không khí nó cứ buồn thảm thế nào ấy. Món ăn được đặt sẵn lại là cao lầu. Mình nhìn cái tô cao lầu mà ngao ngán. Ớn gần chết. Mỗi người một tô cứ thế cắm đầu mạnh ai nấy ăn. Ăn xong thì ngồi nhìn nhau. Chán chả buồn chết. Không ai nhúc nhích. Một buổi tối vô vị hết sức. Từ nam đến nữ ai cũng được uống nước cam. Ăn xong rùi mạnh đội nào đội nấy đi về.

Mọi người kéo nhau đi uống cà phê coi bóng đá. Mình với anh Bình thuê xe đi loanh quanh thành phố. Cũng khá là lãng mạn. Nói chuyện tầm phào. Trời lạnh nên hai đứa cũng chả thấy vấn đề gì khi ngồi xít rịt. Mình vẫn sợ người ta hiểu nhầm nên chả dám ôm. Hic. Chứ với mình thì ôm cũng chả vấn đề gì, chỉ là một lúc thôi mà. Chủ yếu là mình nói chiện, anh Bình hỏi, moi thông tin ở mình là nhiều. Đúng là lão khôn ghê. Nhưng cảm giác lão chẳng biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình. Cứ như ngố tàu ấy

Hai đứa chạy ngoài đường chán chê rùi tấp vào một quán trà cung đình. Cảm giác rất thú vị và lãng mạn. Ngồi nói chiện tầm phào. 10h30 quán chỉ còn mình và anh Bình. Người ta đã bắt đầu đóng cửa, hai anh em đành đứng dậy ra về. kết thúc một buổi tối không đến nỗi vô vị.

Ngày đầu tiên đã trôi qua mà không lãng phí nhiều thời gian. Nhận được rất nhiều thứ và cầu xin một thứ cho năm sau mà không được đáp ứng. Chắc tại vì mình không phải là con cháu họ trần.

6h sáng ngày mai bắt đầu trận bóng đầu tiên. Rất nhiều hình nhưng để up sau vì đang sạc pin.

Đăng nhận xét