Cuối tháng 5 ta lại lên đường đến phương Nam. Thực ra không ai bắt ta đi cả, ta tự nguyện. Nhiều người hỏi ta, sống ở Miền bắc có khó khăn ko. Ta bảo "Cũng không có gì đặc biệt lắm". Vì ta vẫn được là mình. Trân trọng bản thân và trân trọng người khác. Sốc văn hoá chỉ là chuyện nhỏ khi ta biết nắm bắt nó. Cơ hội cứ tự đến và ta phải mở lòng đón nhận. Suy cho cùng tất cả đều là hai chiều của suy nghĩ. Nếu nhìn nhận lạc quan thì sẽ tốt còn mãi đắm chìm thì sẽ rất xấu. 6 tháng ta đã đi ngang dọc miền Bắc, đâu đâu cũng gặp những người tốt bụng, hay do ta may mắn nên được thế, hay do ta nghĩ ai cũng tốt. Đôi khi trên đường đi, ta biết ta cũng làm phiền rất nhiều người. nhưng ta nhủ thầm hãy bỏ quá cho vì ta vẫn là một đứa rất vô tư. Nhưng đâu đó trong ta vẫn nhớ về một miền kí ức. Nơi có những con người thật thà, chân chất và hào sảng mà nơi ta ở phải ở lâu mới thấy đc. Uh thì có thể ta lại mất thêm nửa năm nữa, nhưng có hề gì. Ta còn trẻ và quan trọng hơn nữa là chưa có một ai đó giữ ta lại. Vậy tại sao không cho mình và cho ng nào đó cơ hội. Biết đâu đấy. Nửa năm đầy hi vọng.
Thế là đã nửa năm rồi cơ đấy!
Cuối tháng 5 ta lại lên đường đến phương Nam. Thực ra không ai bắt ta đi cả, ta tự nguyện. Nhiều người hỏi ta, sống ở Miền bắc có khó khăn ko. Ta bảo "Cũng không có gì đặc biệt lắm". Vì ta vẫn được là mình. Trân trọng bản thân và trân trọng người khác. Sốc văn hoá chỉ là chuyện nhỏ khi ta biết nắm bắt nó. Cơ hội cứ tự đến và ta phải mở lòng đón nhận. Suy cho cùng tất cả đều là hai chiều của suy nghĩ. Nếu nhìn nhận lạc quan thì sẽ tốt còn mãi đắm chìm thì sẽ rất xấu. 6 tháng ta đã đi ngang dọc miền Bắc, đâu đâu cũng gặp những người tốt bụng, hay do ta may mắn nên được thế, hay do ta nghĩ ai cũng tốt. Đôi khi trên đường đi, ta biết ta cũng làm phiền rất nhiều người. nhưng ta nhủ thầm hãy bỏ quá cho vì ta vẫn là một đứa rất vô tư. Nhưng đâu đó trong ta vẫn nhớ về một miền kí ức. Nơi có những con người thật thà, chân chất và hào sảng mà nơi ta ở phải ở lâu mới thấy đc. Uh thì có thể ta lại mất thêm nửa năm nữa, nhưng có hề gì. Ta còn trẻ và quan trọng hơn nữa là chưa có một ai đó giữ ta lại. Vậy tại sao không cho mình và cho ng nào đó cơ hội. Biết đâu đấy. Nửa năm đầy hi vọng.
tu lieu
Khát Vọng Của Cuộc Sống
Gần 30 năm nay, 24 hộ dân, 174 nhân khẩu đồng bào dân tộc mông ở Bản 8 Mai Đào, xã Thượng Hà, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai luôn phải sống trong cảnh không điện lưới quốc gia, không trạm y tế, trường học và không thông tin liên lạc. Đặc biệt là con đường lên tới bản còn 2km nữa là tới nhưng không hiểu vì sao đơn vị thi công khảo sát nhưng không thi công.
Bản 4 Không
Cách trụ sở Uỷ Ban Nhân Dân xã Thượng Hà chưa đầy 10 km nhưng để tới được bản 8 Mai Đào chúng tôi phải đi mất 2 giờ đồng hồ, vượt qua hàng chục con suối đèo cao. Con đường tới bản quanh co dốc đá. Chúng tôi đến bản 8 Mai đào dưới cái nắng như thiếu đốt của khí trời mùa hè của vùng cao, hình ảnh đầu tiên chúng tôi trông thấy là cả ngôi làng nằm xen kẽ giữa cánh đồng ngô đang ngả sang màu vàng chuẩn bị cho mùa thu hoạch, phía xa xa tiếng trẻ con khóc gọi mẹ í ới.
Thượng Hà là xã vùng cao nên được nhà nước đầu tư các công trình phục vụ dân sinh. Đến nay một số nơi trong xã đã được đầu tư xây dựng các công trình điện, đường, trường, trạm. Nhưng bên cạnh đó còn một số thôn bản vẫn phải sống trong cảnh thiếu thông tin liên lạc, điển hình phải kể đến bản 8 Mai Đào.
Người dân ở đây không hiểu vì sao vào cuối năm 2004 đơn vị thi công con đường dài 5 km từ quốc lộ 70 vào tới bản chỉ thi công được 3 km còn 2 km vào tới bản lại không thi công nữa, mặc dù đã khảo sát. Ngày con đường được thi công cũng là ngày vui của gần 200 người dân bản 8 Mai Đào, họ rất vui và phấn khởi, có đường bản làng có cơ hội phát triển, được giao lưu học hỏi. Thế nhưng niềm vui đó chưa được bao lâu đã bị dập tắt khi con đường chưa vào tới bản, họ chẳng biết kêu ai, hỏi đơn vị thi công thi họ trả lời la thiếu kinh phí.
Theo quan sát của chúng tôi đoạn đường đã được đơn vị thi công kẻ vạch sơn, đánh dấu mốc trên những hòn đá nằm ngổn ngang giữa đường. Đường không vào tới bản, theo đó những công trình khác như đường dây điện, trạm y tế, trường học không triển khai được.
Tương Lai Mịt Mù
Ông Cư A Rao người đã gắn bó với bản 30 năm nay tâm sự “mình đi một số nơi trong huyện thấy họ có cái ti vi nã nói hay lắm, mình về muốn mua một cái về để nghe nhưng chủ chương chính sách của đảng và nhà nước, để xem cách làm giàu của họ nhưng khôg có điện mình chịu thôi”
Điều đáng khâm phục của người dân nơi đây là sự chăm chỉ làm ăn, họ quanh năm chỉ biết cấy ngô, mặc dù họ có thể mua được nhiều thứ. Thế nhưng, anh Cư A Chính người dân địa phưng tâm sự với chúng tôi “mỗi năm cả bản sản xuất ra hàng trăm tấn ngô ,nhà ít thì 3-4 tấn nhà nhiều thì 10 tấn không có đường chúng tôi muốn mang đi báncũng khó mà mang đi bán phải ra tận chợ trung tâm huyện nơi có người mua”mặc dù họ có điều kiện để mua ti vi, xe máy để phục vụ cho giao lưu buôn bán nhưng phương tiện duy nhất ở đây là ngựa thồ nhà nào không có ngựa thì đi bộ. Anh Chính cho biết thêm ở đây mùa hè rất nóng mình muốn mua cái quạt về tối ngủ cho mát nhưng không có điện không biết mua về làm gì.
Những lời tâm sự chân thực của người dân ở đây khiến chúng tôi nghĩ đến tương lai của con em họ rồi sẽ ra sao khi những điều kiện cần thiết nhất để phục vụ cho cuộc sống sinh hoạt của họ chưa có.
Chúng tôi thắc mắc đến trường học và nhà văn hoá ông lý văn thành 63 tuổi bí thư chi bộ 4 phụ trách bản 8 mai đào cho biết “ở đây dân chúng tôi khổ lắm các chú thấy đấy trên núi toàn đã thôi lấy đâu gỗ mà dựng trường”. Không có lớp học, học sinh ở đây phải học nhờ ở nhà văn hoá thôn, nhà văn hoá thôn được ngăn đôi một bên kê 5 cái bàn để học còn một bên dành cho cô giáo miền xuôi lên ở do điều kiện về vật chất khó khăn cho việc dạy và học, lâu dần học chẳng muốn tới học hành nữa cứ diễn ra quy luật “bỏ rồi học, học rồi bỏ”. Chỉ quen với mẹ đi chồng cây ngô, cây lúa những người học hết cấp 2 chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Anh Lê Đức Tuấn cán bộ văn hoá-xã hôi xã Thượng Hà người được giao điều tra dân số bản 8 Mai Đào cho biết: trong bản co 24 hộ, hiện nay có 8 hộ nghèo còn lại thoát nghèo số người mù chữ trong bản đạt tỉ lệ khá cao 90% người dân trong bản không biết tiếng phổ thông chúng tôi gặp một đôi vợ trồng trẻ chừng 18 tuổi người chồng đang cày dưới ruộng người vợ bông con ngồi trên bờ đang bẻ những miếng mèn mén bón con ăn. chúng tôi thắc mắc sao không cho con ăn cơm mà lại cho con ăn ngô thế? người vợ không biết tiếng phổ thông nên ngơ ngác rồi lắc đầu, người chồng đang cày đáp một câu ngắn gọn “ngô còn không ăn nữa ăn cơm”.
Dời bản 8 Mai Đào mặt trời đã khuất núi những người di làm nương đang kéo về, cả làng bây giờ là một màu tối đen không một ngọn đèn loé sáng.