Lần đầu đến Đà Lạt

Lần đầu tiên được đến Đà Lạt, chả phải đi mần việc gì. Chỉ đi dạo chơi thế thôi. Ai ngờ trúng mùa mưa bão, gió giật từng cơn. Trời mưa lâm râm. Ngồi trong khách sạn, mà mái ngói cứ rơi từng viên lộp độp xuống sân. Ra tiền sảnh thì nghe chuyện một bạn giáo viên chở con đi học bị cây thông to đè chết người ngay dưới chỗ mình ở có vài chục bước chân. Đứa con 1 tuổi thoát chết nhưng không được may mắn như nhiều người bảo vì mất mẹ thì đời cũng chẳng có gì vui nữa. Gió thốc vào người, lạnh run. Lại đi vào phòng, search danh sách điện thoại chẳng mò ra nổi một người quen. Mất một ngày nhàn rỗi ngồi ngắm mây gió vần vũ. Buồn cười là lúc đi ra ngoài, có bạn bảo tiếng gió nghe như tiếng học bị chọc tiết.

Chiều trời tạnh tẽ hơn một chút, mượn chiếc xe của anh lễ tân khách sạn. Chạy một vòng ra ngoài. Đà lạt đang mùa mưa bão nhưng vẫn đẹp một cách nhẹ nhàng. Vào khu phố đi bộ. Lượn lờ vào một cái tiệm bánh mì kiểu tây, ăn một chiếc sanwich và uống một cốc cacao nóng. Ngắm nhìn thành phố qua những bức decan dán trên khung cửa kính. Có nhà thờ con gà, có hồ xuân hương, đẹp và lãng mạn. Ăn uống no say, làm một cuốc đi bộ dạo dạo vòng quanh. Trời lại đổ mưa lất phất. Đến tiệm bán áo len, cũng tí tởn vào mua một chiếc, màu xanh hy vọng.

2 giờ, anh lễ tân gọi điện đòi xe, chuyến du ngoạn đầu tiên kết thúc mà không chụp được tấm hình nào vì trời mưa và cũng không có ai chụp cho. Đúng là đi du lịch cũng có cái thú nhưng đi một mình thì buồn không thể tả được.

Up anh dat cuc gach


Chọn lựa

Mình nhớ loáng thoáng có người nói cuộc sống là những sự lựa chọn. Có thể lựa chọn sai hoặc đã lựa chọn đúng. Nhưng rút cuộc ng ta cũng có được sự lựa chọn cho riêng mình và trả giá cho những lựa chọn đó. Mình đã bở lỡ cô hội quay trở lại fpt. Cũng chả phải suy nghĩ đắn đo gì nhiều. Một đêm cho những cân nhắc, đong đếm. Cảm giác mệt mỏi sau những chuyến đi vẫn còn đó, nhưng cái cảm giác cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua cũng làm mình chán ngán. Bền ca bảo là khi chọn lựa một cái gì đó thì cũng phải biết là năm năm tới nó sẽ phát triển ra sao hay mình sẽ tiến bộ như thế nào. Chứ ko thể theo ý thích nhất thời mà lựa chọn được.

Thôi nhé đã quyết tâm thì cố mà làm thôi. Mình vẫn còn mấy tháng nữa trong cái năm 2009 nhiều rủi ro và bất trắc này

Hai tháng bắc tiến

Cố gắng không đếm nhưng thời gian cứ trôi vùn vụt. Cố gắng trốn chạy cũng phải chấp nhận mình đã ở HN được hai tháng. Có người hỏi mình hai tháng đã thấy yêu HN chưa? Mình chưa yêu cũng chả thấy ghét chỉ là cần thiết phải thế thì phải thế mà thôi. Tình yêu đâu cứ phải kiểu say nắng, nhìn một phát là yêu. Mình không phải thuộc típ người có cảm xúc nhất thời như thế. Ở Sài gòn bao lâu, cảm nhận bao nhiêu thứ từ con người, không khí đến phong cảnh mới yêu được. Đâu có dễ dàng thế. 

Nhiều lúc nghĩ cuộc sống nếu cứ ngày ngày trôi qua, không yêu nhiều ghét nhiều thì mọi thứ sẽ ra sao. Hằng ngày đều sẽ trôi đi chứ không phải là sống nữa. Nhưng rồi bắt buộc vẫn phải thích nghi đến thế mà thôi. Mấy khi thực hiện được những điều mà mình mong muốn cơ chứ.

Có nhiều lúc muốn bỏ cuộc rồi nhận ra mình chưa bắt đầu thì làm sao mà bỏ cuộc được chứ. Lại cố gắng. Nhưng lòng cứ chùng lên chùng xuống. Thấp thỏm không yên.