Hum nay lết lên phố đi gặp bác để lấy tài liệu cho mẹ. Phải khoe luôn là tớ có một ông bác làm chức to ơi là to trong ngành báo. Nhưng từ cái hồi nảo hồi nao tớ chưa nhờ vả gì bác ý cả. Mà cũng lâu ơi là lâu rùi tớ mới lại gặp bác ý. Nhà bác ý cũng giống như nhà tớ. Bác một thân một mình ở HN, còn gia đình vẫn ở KonTum. Nói như bác là cố gắng cày cấy mấy năm nữa kiếm ít tiền rùi về hưu. Ngay giữa trung tâm hà nội có một toà nhà cổ cao cao, trong đó có một cái phòng gọn gàng đẹp đẽ, bác tớ vừa làm việc vừa làm chỗ ở. Túm lại nếu ở một người thì cũng đáng tự hào.
Bác ngồi tâm sự với tớ hơn hai tiếng đồng hồ về hoài bão của tuổi trẻ, về sự kì vọng nơi những đứa con bác mà không thành. Rùi bác bảo tớ là rất tự hào về tớ. Mặc dù tớ chả thấy có cái gì để mà tự hào cả. Bác bảo muốn làm việc thì phải có niềm đam mê, say mê nghiên cứu, gọi theo từ ngữ giang hồ là phải thí cái mạng cùi đi thì mới thành công được. Thêm nữa là chưa có tạo một chỗ đứng thì đừng có mà yêu đương gì cả. Tớ nghĩ bụng đợi tớ đến được thành công chắc tớ cũng già ngắc già ngơ rùi, lúc đó ai thèm lấy.
Bác muốn tớ phải đạt được một cái chức vụ to to như cái chức tổng biên tập á, mới gọi là thành công. Hè hè tớ thật không muốn mơ tới những chiện xa xôi thế lày.
Chiển sang mục vui hơn là con gái Hà nội và tiêu chuẩn chọn một anh chồng. Bác lấy tiêu chuẩn của con gái Bắc Kinh để so sánh. Thứ nhất là có nghề nghiệp ổn định, thứ hai là có một cái nhà, ko kể to hay nhỏ cứ có nhà là được, và một sổ tiết kiệm từ 100 triệu trở lên. Ke ke còn lại các bạn khác ngoài tiêu chuẩn này đều là vớ vỉn hết. Mèn theo tiêu chí này đến bao giờ mình mới lâý được chồng. Đề nghị các bạn có nhà ở xì gòn cũng nên theo tiêu chuẩn này mà chọn chồng nhá.
Túm lại là hum nay được một ngày ngồi nghe thế hệ nhớn truyền đạt, chữ được chữ mất nên chỉ nhớ mà ghi ra như thế này thôi. Mai lại tỉnh giấc mà thôi.
Bác ngồi tâm sự với tớ hơn hai tiếng đồng hồ về hoài bão của tuổi trẻ, về sự kì vọng nơi những đứa con bác mà không thành. Rùi bác bảo tớ là rất tự hào về tớ. Mặc dù tớ chả thấy có cái gì để mà tự hào cả. Bác bảo muốn làm việc thì phải có niềm đam mê, say mê nghiên cứu, gọi theo từ ngữ giang hồ là phải thí cái mạng cùi đi thì mới thành công được. Thêm nữa là chưa có tạo một chỗ đứng thì đừng có mà yêu đương gì cả. Tớ nghĩ bụng đợi tớ đến được thành công chắc tớ cũng già ngắc già ngơ rùi, lúc đó ai thèm lấy.
Bác muốn tớ phải đạt được một cái chức vụ to to như cái chức tổng biên tập á, mới gọi là thành công. Hè hè tớ thật không muốn mơ tới những chiện xa xôi thế lày.
Chiển sang mục vui hơn là con gái Hà nội và tiêu chuẩn chọn một anh chồng. Bác lấy tiêu chuẩn của con gái Bắc Kinh để so sánh. Thứ nhất là có nghề nghiệp ổn định, thứ hai là có một cái nhà, ko kể to hay nhỏ cứ có nhà là được, và một sổ tiết kiệm từ 100 triệu trở lên. Ke ke còn lại các bạn khác ngoài tiêu chuẩn này đều là vớ vỉn hết. Mèn theo tiêu chí này đến bao giờ mình mới lâý được chồng. Đề nghị các bạn có nhà ở xì gòn cũng nên theo tiêu chuẩn này mà chọn chồng nhá.
Túm lại là hum nay được một ngày ngồi nghe thế hệ nhớn truyền đạt, chữ được chữ mất nên chỉ nhớ mà ghi ra như thế này thôi. Mai lại tỉnh giấc mà thôi.






