Giấc mơ tổng biên tập

Hum nay lết lên phố đi gặp bác để lấy tài liệu cho mẹ. Phải khoe luôn là tớ có một ông bác làm chức to ơi là to trong ngành báo. Nhưng từ cái hồi nảo hồi nao tớ chưa nhờ vả gì bác ý cả. Mà cũng lâu ơi là lâu rùi tớ mới lại gặp bác ý. Nhà bác ý cũng giống như nhà tớ. Bác một thân một mình ở HN, còn gia đình vẫn ở KonTum. Nói như bác là cố gắng cày cấy mấy năm nữa kiếm ít tiền rùi về hưu. Ngay giữa trung tâm hà nội có một toà nhà cổ cao cao, trong đó có một cái phòng gọn gàng đẹp đẽ, bác tớ vừa làm việc vừa làm chỗ ở. Túm lại nếu ở một người thì cũng đáng tự hào.

Bác ngồi tâm sự với tớ hơn hai tiếng đồng hồ về hoài bão của tuổi trẻ, về sự kì vọng nơi những đứa con bác mà không thành. Rùi bác bảo tớ là rất tự hào về tớ. Mặc dù tớ chả thấy có cái gì để mà tự hào cả. Bác bảo muốn làm việc thì phải có niềm đam mê, say mê nghiên cứu, gọi theo từ ngữ giang hồ là phải thí cái mạng cùi đi thì mới thành công được. Thêm nữa là chưa có tạo một chỗ đứng thì đừng có mà yêu đương gì cả. Tớ nghĩ bụng đợi tớ đến được thành công chắc tớ cũng già ngắc già ngơ rùi, lúc đó ai thèm lấy.

Bác muốn tớ phải đạt được một cái chức vụ to to như cái chức tổng biên tập á, mới gọi là thành công. Hè hè tớ thật không muốn mơ tới những chiện xa xôi thế lày.

Chiển sang mục vui hơn là con gái Hà nội và tiêu chuẩn chọn một anh chồng. Bác lấy tiêu chuẩn của con gái Bắc Kinh để so sánh. Thứ nhất là có nghề nghiệp ổn định, thứ hai là có một cái nhà, ko kể to hay nhỏ cứ có nhà là được, và một sổ tiết kiệm từ 100 triệu trở lên. Ke ke còn lại các bạn khác ngoài tiêu chuẩn này đều là vớ vỉn hết. Mèn theo tiêu chí này đến bao giờ mình mới lâý được chồng. Đề nghị các bạn có nhà ở xì gòn cũng nên theo tiêu chuẩn này mà chọn chồng nhá.

Túm lại là hum nay được một ngày ngồi nghe thế hệ nhớn truyền đạt, chữ được chữ mất nên chỉ nhớ mà ghi ra như thế này thôi. Mai lại tỉnh giấc mà thôi.

Ngày ''mua đường'' làm đẹp


Sau một thời gian làm việc hừng hực thì mama của tớ quyết định là phải nghỉ ngơi. Cụ liền đi tới phòng của tổng biên tập và đưa cái đơn xin nghỉ 10 ngày. Anh tổng biên tập càu nhàu nhưng vẫn phải kí cho mama tớ nghỉ. Ngày nghỉ đầu tiên, mama tớ quyết định xoá bỏ hết những nếp nhăn của tuổi tác trên mặt bằng cách đến thẩm mĩ viện. Bé Hoa nhà tớ thì được đi ké để tẩy cái nốt ruồi to tổ chảng trên mặt. Còn tớ thì được cái nhiệm vụ cao cả là đi theo để cổ động về mặt tinh thần và phòng hờ có chuyện gì xảy ra.


Mới sáng sớm ba mẹ con tớ đã đi chợ, nấu sẵn cơm để trưa về có thể chén ngay, xuất phát lúc 9 giờ. Sau đấy gọi là một khoảng thời gian đi mua đường kỉ lục. Mẹ con tớ cứ chạy vòng vòng hết đường này sang đường khác vì mama tớ theo thời gian và tuổi tác không thể nhớ nổi đường nào ra đường nào. nên tớ lại có dịp đi một lượt hết khắp thành phố nhưng không thể phân biệt đuợc cái nào với cái nào. Lưu lạc đến trưa trờ trưa trật mới tới được một cái trung tâm thẩm mĩ nào đó của một cái ông bác sĩ nào đó rất nổi tiếng. Trung tâm thẩm mĩ gì mà có em tiếp tân da dẻ thì xấu, mặt mũi cũng hem sáng sủa lắm. Làm tớ hết sức nghi ngờ hem biết có phải đồ dỏm không. Mama của tớ thì hết sức lo lắng. Lo lắng từ cái lúc mới bắt đầu đi cơ. Sau nhiều băn khoăn nghi ngại thì đến phút cuối cùng mama tớ đã quyết tâm lấy lại sự trẻ trung. Kết quả cuối cùng là mất 40 phút mama tớ đã có một gương mặt phằng phiu, ko vết nhăn, còn bé hoa thì chỉ mất có 5 phút là cái nốt ruồi biến mất. Nhưng chi phí của tất cả quá trình 45 phút đó là 8M8. Nguyên tháng lương của mama tớ đã đi tong vào đấy. Ngồi chờ bên ngoài thấy người ra người vào nườm nượm, bác sĩ làm việc ko ngơi tay. Dạo này dịch vụ làm đẹp phát triển ghê. Ai cũng muốn mình xinh tươi, mướt rượt.


Lúc đi về chúng tớ lại tiếp tục lạc đường, chạy vòng vòng mãi hơn 1 giờ mới về được tới nhà. Kết thúc
một ngày đi làm đẹp khổ sở. Mặt mama tớ bắt đầu sưng lên. Hic hic. Thời tiết Hà nội vẫn tiếp tục nắng như đổ lửa. Ở trong nhà cũng ko yên thân mà ra ngoài cũng ko xong. ôi nóng, hic hic

Nhớ Sài Gòn


Đã gần được 20 ngày ở Hà nội, thời tiết Hà nội dạo này thất thường, lúc nắng lúc mưa. Ngày nào muốn biết nó xoay sở thế nào thì cứ ngồi ngó dự báo thời tiết. Nói chơi vậy thui chứ dự báo thời tiết có khi cũng không đúng. Mới bảo ngày nắng thì chiều gió đã kéo ầm ầm, và mưa. Cơn bão qua, Hà nội lại trở về đúng nghĩa với mùa hè. Ngày bắt đầu với ánh nắng chói chang từ 6 giờ. Chờ đợi mãi đến 7 giờ tối mới thấy tắt nắng. Nếu không ngó đồng hồ thể nào cũng nấu cơm thật muộn. Nhìn nắng Hà nội nhớ tới nắng Sài gòn. Ngồi trong nhà ko thể rời xa cái quạt được. Người cứ đổ mồ hôi từng chặp, ko như xì gòn nắng nhưng mát. Cảm giác cũng khó chịu hơn. Không thể ra đường tung tăng vào chiều muộn như ở xì gòn. Chờ mãi trời tắt nắng thì đã tối mất rồi.


Nhà mình nằm trong khu đô thị mới. Nói cho dễ tưởng tượng giống như quận 7 vậy. Toàn chung cư cao cấp hoặc biệt thự. Nhưng không thầy nhiều khu dịch vụ như ỏ xì gòn, chỉ toàn nhà là nhà mà thôi. Đường thì bụi điên đảo. Muốn vào trung tâm thành phố cũng mất khoảng 15 km. Tối qua, bạn Quân Quân chở đi dạo một vòng Hà nội. Từ ngoại thành vào trung tâm có khác xe cộ nườm nượp nhưng không có được cái gió lồng lộng của ngoại ô. Hai đứa phóng từ đầu này sang đầu kia để kiếm một chỗ uống cà phê. Tìm mãi không thấy, chỉ thấy những tiệm cà phê cực kì sang trọng. Hôm đó lại mặc quần ngố nên thôi, chẳng dám vào. Mới bảo bạn Quân là tớ chưa bao giờ được uống nước chè vỉa hè đâu. Quân bảo chỉ có 1k/ cốc thui. Bạn muốn kinh doanh mà ít vốn thì cứ việc đem hàng ra mà bán. Một vốn 10 lời. Ngồi sau mình nhe răng cười nhăn nhở. Mình muốn kinh doanh tới những 100M cơ. Hô hô

Đi một chặp cũng ko thấy quán chè nào, đành lượn một vòng hồ trúc bạch, thấy thiên hạ lũ lượt ngồi trên mấy cái bàn kê cạnh hồ. Hai đứa cũng vào chiếm một chiếc, mình một ly bơ, bạn ý một trái dừa. Ngồi tám tỉnh đủ thứ chuyện từ chuyện yêu đương cho tới nghề nghiệp và quan điểm sống. Thỉnh thoảng gió thổi mùi nước sông thum thủm, không nặng mùi như kênh thị nghè nhưng cái mùi lại tanh tanh khó tả. Bạn Quân cứ như dân digan, tháng tháng lại chạy khắp đất nước. bạn ý bảo cứ thế này thì làm thế nào có người iu được. Uh mình cũng bảo đứa nào mà chịu yêu dân đi làm công trình. Có người iu cũng như không. Bạn ý nói tuổi bạn ý hợp nhất những em sinh năm 84 và 91. Nhưng cái sự đời éo le, 84 thì già quá, các em ý đều chồng con hết òi, mà em 91 thì bé quá. He he. Rồi bạn ý và mình thống nhất thôi nhòm xuống mấy em 85 vì 85 thì ko tốt mà cũng ko xấu, mí lại mấy em 85 hiện tại đang ế quá nhiều ( liên hệ đến mình và các bạn). Nói chung quy lại thì mình cũng thuộc đối tượng của bạn ý và bạn ý cũng thuộc đối tượng của mình là không tàn tật.



Ly sinh tố dở ngấy làm mình thèm cà phê nẫu ruột. Nhớ da diết thời gian ngồi bệt nơi công viên. Nhớ rất nhiều người đã chia sẻ khoảng thời gian đó cùng mình. Có lẽ phải rất lâu nữa mình mới được uống cà phê thật. Hơn 10 giờ, xung quanh chỉ còn hai đứa ngồi tám với nhau. Thiên hạ cứ lần lượt kéo nhau đi về hết. hai đứa cũng ráng lết đi về. Đi ngang qua quán kem Tràng Tiền, Quân hỏi bạn có muốn ăn kem ko ? Mình bảo ko. Rất may Quân bảo rất ghét cái kiểu ăn kem mà hai đứa ngồi trên xe rồi cứ thế vô tư mút kem. Mình thì lại nghĩ đôi lúc cũng phải thế thôi, có việc gì đâu. Thật là kém lãng mạng. Quân ko nhớ đường đi lạc thêm một vòng quanh thành phố một lần nữa, ngang qua nhà hát lớn thấy toàn giai thanh gái tú ngồi bệt trên từng bậc cầu thang uống trà giống cái kiểu mình hay ngồi ở công viên. Tiếc là muộn rồi không thì cũng ráng lết vào đó làm một ly. Kết thúc một ngày khá là vui vẻ. Chưa kể vụ mới sáng sớm đã bị mẹ mắng.

Mẹ bảo xin cho mình làm báo Dân trí và làm ở Vincom. Giờ thì chả biết nên đi làm ở đâu. Đúng là tiến thoái lưỡng nan mà.

Cảm nhận từ sách

Hôm nay kỉ lục mới của mình trong việc ngồi đồng đọc sách. Đọc miên man từ sáng đến tối mịt, được hai cuốn sách. Tự dưng có hứng đọc sách của Trương Duyệt Nhiên, Thủy tiên cưỡi cá chép vàng bay đi và Đảo tường vy. Dạo này mình có xu hướng thích đọc những truyện có cốt truyện mâu thuẫn, giằng xé. Các tuyến nhân vân phải giằng xé, dằn vặt để đi tìm chính bản thân mình. Đôi khi đó là cái nhìn đời rất bi quan, chẳng có gì để lưu luyến trên đời. Rất nhạy cảm với xung quanh, tự dằn vặt chính mình. Và cuối cùng là sợ phải chia sẻ tình yêu, vì khi con người ta không còn thứ gì để cho chỉ còn mỗi tình yêu thì người ta lại càng sợ mất nó. Nên càng đem cất giấu nó sâu kín tận lòng mình, không cho phép ai động chạm tới. Tình yêu là thứ thật khó nắm bắt, cũng không dễ dàng cho đi và cũng không dễ để mở lòng nhận lấy.


Từ truyện ra đời nhiều lúc cũng cảm thấy chính mình làm cho cuộc sống trở nên phức tạp. Đôi khi thấy mình suy nghĩ già một cách phi lý. Nói những chuyện tưởng như phải đến 20 năm nữa mình mới có thể thốt ra được. Có lẽ nếu không suy nghĩ như vậy mà vô tư sống thì lại cảm giác thấy trống rỗng và nhàn nhạt. Nhưng suy nghĩ nhiều hơn thì cũng không thể sống tốt hơn được. Cuộc sống đôi lúc bế tắc. Chỉ nhìn đời qua con mắt hiện thực, thấy những gì trước mắt mà không thể cảm nhận được bản chất của vấn đề. Đó là vấn đề mình luôn mắc phải. Cứ mải nhìn theo hướng đó nên chả thấy cuộc sống có gì thú vị nữa. Nhìn công việc của một người, ngày làm 8 tiếng rồi về nhà và làm những công việc thường ngày mình tự dưng cũng cảm thấy chán nản. Đâu có biết rằng trong 8 tám tiếng đồng hồ đó người ta đã trải qua những thăng trầm, những cảm xúc vui buồn ra sao. Người ta yêu công việc và phải đấu tranh với chính mình ra sao. Cứ nghĩ đến đấy lại thấy mình thật trống rỗng và tầm thường.

Mỗi ngày của mẹ là một chuỗi những phiền muộn. Từ khi mình còn bé đã thấy mẹ ngày nào cũng bị công việc làm cho mất ăn mất ngủ, đến giờ vẫn vậy. Nhưng mẹ vẫn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục cố gắng hằng ngày để làm tốt nhất. mặc cho khó khăn thế nào. Khi mình bảo bỏ việc, mẹ chỉ nói một câu là công việc nào cũng có những lúc chán thế này thế kia, nhưng chỉ cần mình lạc quan và cố gắng thì lại đâu vào đấy. Tại sao lại bỏ việc làm gì. Giờ tự dưng mình cũng cảm thấy thấm phần nào những gì mà mẹ nói.

Mầy ngày mẹ về Gia lai, bảo về nhà như đi ở trọ ấy. Câu nói ấy làm mình mủi lòng, chắc mẹ lại đang thương cha. Từng ấy tuổi đầu mà ở nhà mình như ở trọ, có con cái nhưng phải tự nấu nướng hoặc đi ăn cơm bụi. Cứ bơ vơ một mình. Chả biết thế nào. Sao nhà mình chẳng bao giờ có chuyện gì suôn sẻ cả. Ai bảo ở hiện thì gặp lành nào.

Hôm nay người yêu cũ thứ nhất gọi cho mình. Anh đang côg tác ở Bến Tre, cũng lâu rùi hai anh em ko liên lạc, chắc cũng hơn 1 năm rồi. Mình mất số điện thoại nên cũng mất luôn số của anh. Tự dưng anh gọi cho mình, rồi nói chuyện cứ như hai đứa đang yêu nhau. Không bóng gió, không màu mè anh cứ thế đưa thẳng câu chuyện vào cứ như mình là người yêu anh ý. Những câu tán tỉnh lộ rõ ràng. Mình cũng ngạc nhiên không hiểu sao mình cũng nói chuyện lại kiểu đùa chớt nhả như thế. Chả hiểu nổi mình, cũng chả hiểu nổi anh ý có bị mần sao không. Đúng là thiên hạ giờ có nhiều chuyện thật không thể hiểu nổi.

Tiếp tục viết nhảm



Hôm nay chát với chị Phương, chị vẫn thân tình và mộc mạc như ngày nào. Chị baỏ về Hà nội mà ko gọi cho chị. Giải thích tới lui vẫn là mình làm biếng, ko muốn ra ngoài gặp gỡ ai. Bạn Quân bảo nhớ mình, khi nào ra Hà nội thì liên lạc với bạn ý mà cũng ko thèm liên lạc luôn. Chỉ ru rú ở nhà. Chị HằngĐM lại về FPT làm. Chị cũng ngộ chạy loanh quanh rùi lại về FPT. Có lẽ chỉ có môi trường ở đó mới có nhiều đất cho chị trình diễn.

Ngày mò blog



Hem nay giời thì nóng như đổ lửa, ngủ hem có nổi, vác em lap lên giường ngồi mày mò cái bồ nốc. Sau bao nhiều lần đổi themes thì mình đã có được một cái bờ nốc hoàn chỉnh sơ sơ. Kè kè đưa hình của ba đứa lên nhìn thiệt là ăn khớp.

Chở bé Tèo đi học mà bụi quá xá trời đất. So với xì gòn thì bụi ở đây được coi là sư phụ. Không mở mắt ra nổi. Chạy xe thì ẩu, vì chẳng có thằng nào nhường thằng nào. Tự dưng nhớ tới vụ tai nạn của em Cò và em Công. Tưởng tượng cảnh hai đứa té xụi lơ trên đường mà mặt mày cứ nhăn nhăn nhở nhở cười vì phê bia òi. Thấy mà mắc cười. Đúng là chuyện lâu lâu mới có một lần. Tiếc là ko thấy được tình trạng của hai em ý như thế nào. Chỉ nghe kể sơ sơ thiệt là uổng.


Ngày của mưa và nắng

Mẹ đi công tác tối qua. Ở nhà chỉ còn ba chị em, tha hồ mà dung túng cho nhau. Sáng nay mình ăn sáng lúc 8 giờ và cả lũ ăn trưa lúc 3 giờ kém. Từ bệnh cảm cúm đã chuyển sang bệnh ho. Bé Hoa đi mua cho một mớ thuốc. Uống xong mình bị mệt, đi ngủ li bù từ sáng tới chiều. Trời nóng, mình bật quạt rùi cứ thế trùm mền đắp kín mít. Èo ngủ dậy ko dám ngủ nữa vì sợ phát phì lên.

Trời mưa thì ngại ra đường, mà trời nóng quá cũng ko muốn đi. Mà thật tình cũng chả biết nên đi đâu. lại ở nhà. Mẹ đi công tác Dak lắc, papa cũng đi theo luôn. Hai ông bà đặt một phòng ở khách sạn. Khiếp hai ông bà già mà tình tứ quá. Nghe mama bảo papa mua cho hai quả sầu riêng, ăn phát ớn. Gọi điện về khoe với con cái. Giờ thì hai ông bà đang đi câu cá. mèn không tưởng tượng nổi.

Về nhà có hai hôm mà thấy mama cứ phát sốt lên vì công việc. Mặt mày nhăn nhó và miệng thì lẩm bẩm. Đêm đến ko ngủ được cứ đi lờ phờ trong nhà. Công việc đã nhiều stress như thế thì lấy thời gian đâu mà nghĩ đến con cái nữa. Đã có câu giải đáp cho mình là tại sao mẹ chẳng bao giờ hỏi han khi mình còn ở trong xì gòn. Vì còn có quá nhiều việc choán hết cả đầu óc cơ mà.

Sau hai ngày suy nghĩ thì mình thực sự muốn đi làm báo. Cảm tưởng lại làm văn phòng ngày tám tiếng đã thấy oải. Thôi thế là quyết định đi làm báo nhé. Dứt khoát đấy.

Sáng nay giời nắng chang chang, chiều lại mưa. Chả hiểu nổi nó bị cái gì.

Hà nôi mùa mưa bão

Hôm nay về tới Hà nội rùi nhé. Bôn ba đâu rùi cũng về với gia đình. Cái số mình chắc thầy bói bảo là không được xa gia đình nữa bước mới phất quá. Lại bị thiệt hại nặng nề về kinh tế. Bo anh lái tắc xi 10k mà điện thoại rớt trên xe anh ý cũng không cho xin lại. Đúng là làm ơn mắc oán mà. Lần thứ hai trong năm bị mất điện thoại. Bùn

Chiều mưa lướt thướt, mình và bé Hoa mặc áo mưa lết thết đi lấy lại Sim và mua điện thoại mới. Cảm giác vẫn như cũ về hà nội là nhìn cứ bẩn bẩn từ con đường, xe cộ cho đến nhà cửa xung quanh. Dạo này quanh khu nhà mình nhiều building mọc lên rất hoành tráng. Có cả con phố toàn building như con đường dọc bờ biển của Nha trang hay vũng tàu. Đi qua sân vận động Mỹ đình thấy rất nhiều giai thanh, nữ tú và ông bà già đứng thả diều. Thấy cũng hay hay.

Mình tậu một cái điện thoại màu hồng, của LG nhẹ như lông hồng. Hứa hẹn em này sẽ gắn bó lâu dài với mình. Vì làm biếng mua lại điện thoại lắm òi. Lưu lại số cũng mệt nghỉ. Hic hic