Mùa lang thang !

Hết tháng giêng mà đã sang tháng ba rồi. Cảm giác như mùa xuân vẫn phảng phất đâu đó. Người người nhà nhà vẫn sắm lễ đi chùa cầu may. Năm nay mình cũng đi được khá nhiều chùa. Chỉ đi và ngó, chứ chẳng cầu xin gì. Vì nhiều khi ng ta nói cuộc đời ai biết trước được. Xin xỏ mà làm gì. Đi chùa mà tâm chẳng tĩnh được thì tranh thủ vãn cảnh đẹp vậy. Dù sao cũng thấy nhiều thứ hay ho ở chùa. Ng ta bảo muốn thanh tịnh thì vào chùa nhưng giờ mình lại thấy vào chùa cũng thấy được cả thế giới thực tại nó thế nào. Chen lấn, xin tước, xin lộc, tàn nhẫn.. đủ thử kiểu cách trên đời này. Ngẫm đi ngẫm lại bỗng thấy buồn. Thế làm sao lòng thanh thản cho được. Chấm dứt chuyện đi chùa cầu tí bình an.
Rồi một ngày bỗng thấy Hà bội chật chội. Lại vác balo đi đến những chỗ mà mình chưa đến bao giờ. Vẫn là một mình chuyển hết chuyến xe này sang chuyến xe khác. May mắn thay là đi đến chỗ nào cũng gặp được nhiều người tốt, giúp đỡ mình hết sức. Cảm thấy mình bớt cô đơn, chuyến đi bớt nhọc nhằn. Nhớ cái lần ngồi chót vót trên đỉnh núi cao, gió chướng thổi mái tôn rung bần bật, không phải trăng 15 mà sáng vằng vặc. Anh giáo viên cắm bản duy nhất trên cái phân trường chạy ra sau núi hái vài cây trà tuyết, nấu cho mình một cốc trà to. Hơi nóng phả lên mặt khô và lạnh tê tái vì gió lào của mình. Cảm giác ấm áp không thể tả được. Hai anh em ko nói gì nhiều chỉ ngồi ngắm trăng và suy nghĩ. 4h sáng anh gõ cửa, bưng một cái chậu nước sôi cho mình rửa mặt và nấu một bát mì tôm to có nhiều rau và trứng. Cảm động thêm một lần nữa, nhưng không ăn được vì tối qua uống nhiều rượu quá. Ăn xong hai anh em lại ngồi trên xe máy thả người trên những con dốc ngoằn nghèo. Chỉ cần một cái trượt tay là có thể xuống núi ngồi chơi mà ko cần đi lại gì cả. Tạm biệt anh chỉ một cái bắt tay ấm nồng. anh bảo: "Về đến nhà nhớ gọi cho anh nhé". Thế rồi cuộc sống, thói quen, tính ích kỷ lại cuốn mình đi để một người chờ mãi cú điện thoại. Nhớ chị gái người Mông mình đến phỏng vấn. Nhớ bữa cơm chỉ có măng đắng mà ngon đến lạ. Nhớ tình cảm chân thành chị dành cho mình. Một đứa không quen không biết đến ngó nghiêng tí rồi lại đi mất. Cái cảm giác chóng chánh vì sự vô tâm, vì vô tình cứ đeo đuổi mãi nhưng rồi đâu lại vào đấy. Vì mình vẫn chỉ là mình, chẳng thay đổi nổi.

Vẫn thích cái cảm giác một mình một chuyến xe rong ruổi hơn là có người tiếp đón và đưa đi. Cái cảm giác mình được tiếp xúc trực tiếp với một sự việc, một tình huống nó thích hơn nhiều cái kiểu sắp đặt này nọ kia. Không chủ động được và không cảm thấy được một chút tình cảm nào. Xong việc và xóa hết trong bộ nhớ. Mỗi lần đi về mà thu hoạch được ít cảm thấy mình bất tài, lại chán đời mất một thời gian. Có lẽ nhiều lúc mình tạo nhiều áp lực cho mình quá. Nhiều lúc nên nghĩ là mình đã cố gắng thì đời sẽ vui hơn nhiều.



Lang thang nhiều cũng đồng nghĩa với uống nhiều rượu. Mình uống đủ các thể loại và hôm nào cũng không dưới 5 chén uống nước. Chẳng đủ say nhưng đủ để lòng trống trải. Cứ lúc ấy lại nhớ. Nhớ rất nhiều thứ. Rồi lại nhắn tin lung tung để lấp đầy khoảng trống ấy. Bạn Chích Bông sẽ nhắn hoặc gọi điện cho mình để nghe mình rên rẩm và bắt mình về phòng ngủ. Bạn Gà tồ cũng lo lắng gọi điện cho mình. Mặc dù mình chẳng bao giờ về lúc ấy nhưng cảm thấy vui và bớt thấy đời mình vô nghĩa. Mỗi lần uống ít nhiều lại dặn lòng ko gọi, không nhắn nhưng vẫn cứ chứng nào tật nấy. Nên cũng mong các bạn thông cảm. Chị ở cơ quan bảo: "em đi nhiều quớ nên mau già". Ngó ngang ngó dọc thấy mình già thật. Cả bên trong và bên ngoài. Cứ tự nghĩ vẫn vơ cho đời nó ngắn lại.

Những ngày này công việc nhiều nên không còn thời gian để nghĩ ngợi, trăn trở nữa. Như mẹ bảo: "Lúc còn chơi được thì không chịu chơi, già rồi lại hối tiếc. Lúc ăn được thì không chịu ăn, để già rồi thèm ăn lại sợ béo". Kinh nghiệm đã chỉ ra thế rồi thì cứ việc đưa chân mà bước tiếp đi nhé.