| Giấc Mơ Trưa Sáng tác: Giáng Son - Thể hiện: Khánh Linh |
| Đêm Nằm Mơ Phố Sáng tác: Việt Anh - Thể hiện: Thùy Chi |
| Giấc Mơ Trưa Sáng tác: Giáng Son - Thể hiện: Khánh Linh |
| Đêm Nằm Mơ Phố Sáng tác: Việt Anh - Thể hiện: Thùy Chi |
Hôm nay ta đã bước đến tuổi 23 rồi đấy. Không dám nói là qua vì ngày vẫn còn chưa hết. Cái tuổi mà nhiều người đã có chồng, con và cả một công việc ổn định. Cả ngày không ra ngoài đường vì mệt mỏi, đầu óc mụ mẫm. Cảm giác chán chường xâm chiếm. Không muốn đến cả ăn. Sao thế nhỉ đã làm được những điều ta muốn. Tự do ăn, tự do lười, tự do ngủ, tự do suy nghĩ, tự do ăn chơi, tất tần tật các loại tự do tự do tự do tự do. Đã có thể làm tất cả ta thích nhưng vẫn thấy ta là con số 0. Tuổi 23 ơi ta đã có gì nào. Một nhúm bạn bè, những công việc không đâu vào đâu và bản tính trẻ con không chữa được. Ta không kiềm chế cảm xúc, ta để nó đi lang than len lỏi vào trong tận sâu thẳm tâm hồn mình. Có nói ra cũng chẳng ai hiều ta hơn ta. Ta mất đi sự đố kỵ, cạnh tranh vì ta không biết mục tiêu của mình là gì. Ta không quan tâm đến những thành công của người khác. Và ta cũng không muốn tìm kiếm những kì tích cho mình. Ta ngày càng giống một bà già lười biếng chỉ biết ngày ngày ngồi suy nghĩ, rút cuộc cũng chỉ là quấn tơ thêm cho nó mà thôi. Một cái mạng nhện rối rắm. Ta vùng vẫy thoát khỏi nó nhưng lại càng trượt dài. Ta dành ngày sinh nhật chỉ để suy nghĩ. Mà suy nghĩ cũng có để làm gì. Không bao giờ nghĩ mai ta đã 23. Làm sao để ta thoát khỏi những ảo tưởng của tuổi hai mươi đây. Ta không muốn cuộc sống làng nhàng nhưng để có cuộc sống như ý muốn ta lại không cố gắng. Ta chơi đùa trên những cơ hội, hờn dỗi với nó để rồi hồi tiếc nó đi qua. Mỗi lần như thế lại ngập ngừng buồn bã.
Tôi không biết chúng có ý nghĩa gì/
Những giọt nước mắt từ đáy sâu tuyệt vọng/
Trỗi dậy trong tim, trào ra khoé mắt/ khi ta ngắm cánh đồng thu hạnh phúc,
và nghĩ tới những ngày không bao giờ còn.
(Alfred Lord Tennyson)
Ta tưởng ta mạnh mẽ, nhưng ta quá yếu đuối. Lúc nào cũng đi tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc. Tìm mãi tìm mãi rốt cuộc lại quay về với chính bản thân ta. Không ai giúp ta ngoài bản thân ta. Cuộc sống là vậy, ai cũng phải vượt qua chính mình. Ta đã lựa chọn và ta phải trả giá cho những sai lầm của mình. Tuổi trẻ đầy bồng bột va nhiều bước ngoặt. Ta đang đứng trước một bước ngoặt của đời mình. Chỉ còn hai tháng nữa thôi. Ta phải lựa chọn. Hoặc bỏ cuộc hoặc tiếp tục theo đuổi. Ta tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thoả, mọi người ai cũng sẽ có một vị trí.
Ta cứ tưởng khi lớn lên mọi người cũng sẽ thay đổi nhưng hầu như có những người không thay đổi một tẹo nào. Ta thay đổi và bạn thì vẫn mãi như vậy. Ta cũng không hiểu tại sao khi còn nhỏ ta với bạn thân như vậy. Có lẽ ta và bạn cùng khu phố. Nhà ta và nhà bạn chỉ cách nhau một rẫy cà phê rậm rạp.kéo dài thẳng cánh có bay. Nhà bạn nằm cuối rẫy. Nếu đi theo đường cái đến nhà bạn thì rất xa, nên lúc nào ta cũng chọn cách chui qua cái lỗ duy nhất nằm ngay hàng rào mà ta tự bươi ra. Không ai ngoài ta và bạn biết chuyện này. Nhớ hồi đó ta thấy mình dũng cảm kinh khủng. Mùa mưa Tây Nguyên, cà phê nở hoa thơm ngoà ngạt nhưng cũng là mùa sâu cà. Một cây thôi nhưng cũng phải chi chít đến cả trăm con sâu, con nào con nấy to bằng ngón tay, gai tua tủa. Hễ mà dính phải là chỗ đó sưng tấy lên, nhức thấu xương. Thế mà ta vẫn hằng ngày chui qua nhà bạn chơi. Ta thích chơi với bạn bởi ta ngưỡng mộ bạn. Bạn thật là giỏi từ ở nhà cho đến ở trường. Sự ngưỡng mộ vẫn không thay đổi theo năm tháng. Ta cố gắng chiều lòng bạn. Những khi hai đứa cãi nhau, ta lúc nào cũng là người xin lỗi trước. Ta không chịu nổi phải giận hờn với bạn. Ta thích nụ cười của bạn. Mãi cho đến năm thứ ba đại học, chúng ta vẫn là những người bạn có thể chia sẻ cùng nhau mọi thứ. Và ta đã rất hạnh phúc khi có được tình bạn. Nhưng khi bạn đi làm mọi thứ đã thay đổi. Ta thấy bạn vẫn không thay đổi. Chỉ có ta đã thay đổi. Ta không thể bao dung trước những cơn giận hờn của bạn nữa. Bạn vẫn giữ những cơn giận hờn trẻ con, khi đã giận ai thì không bao giờ thừa nhận mình là người có lỗi. Ta đã mất kiên nhẫn với bản thân mình, ta cảm thấy tủi thân “Tại sao không là bạn mà lúc nào cũng là ta phải xin lỗi, khi ta không có lỗi”. Ta trách mình đã thay đổi nhưng ta không muốn lại tiếp tục như vậy được nữa. Ta nhận ra mình không còn ngưỡng mộ bạn nữa. Trong mắt ta bây giờ bạn cũng chỉ là một người bạn bình thường mà ta gặp ngoài đường, khôn bao giờ còn hỏi han chia sẻ những chuyện buồn của ta được nữa. Bởi lẽ bạn đã không còn hiểu ta. Bạn chỉ còn những nỗi lo, bon chen, buồn giận thất thuờng của chính bạn. Ta chuyển nhà đã được 4 tháng, bạn đến nhà ta chỉ đúng 15 phút rồi đi luôn.
Ta buồn kinh khủng. Cuối tuần ta hay xuống nhà bạn chơi, nhưng tuần này ta không muốn xuống nữa. Vì ta sợ sự im lặng của bạn. Ta mệt mỏi. Tinh bạn của chúng ta đã kéo dài 18 năm chỉ có thế thôi thôi sao. Nếu tiếp tục hững hỡ như vậy ta không chịu nổi. Thôi cũng đành vậy vì ta và bạn đã là hai thế giới khác. Ta luôn bảo mình không phải là người nặng nợ tình cảm nhưng thật sự ta đã sai lầm. Ta đã buồn và buồn rất nhiều.
Hôm nay mẹ gọi điện cho con gái. Con gái không nhận ra vì sự nũng nịu trong giọng nói :
Có gì mới không con?
Tình hình thế nào rồi, công việc ra sao?
Có viết lách gì không?
Bao giờ tốt nghiệp?
Mẹ gọi điện hỏi thăm hai con gái mẹ sống thế nào rồi.
Một loạt những câu hỏi. Sóng điện thoại chập chờn. Nghe chữ được chữ mất.
Con vẫn bình thường.
Vẫn viết lách lung tung.
Thế đăng ở báo nào?
Chỉ một số báo lung tung thôi
Có được đăng không?
Cũng thỉnh thoảng thôi. ….Tiếng mẹ cười giòn.
Đã gần một tháng không gọi điện cho mẹ. Số của mẹ không lưu trong danh bạ nhưng nằm lòng trong trí óc. Ngập ngừng bấm số, gọi nhưng lại vội vã cúp máy. Nhớ mẹ nhưng lại ngại gọi điện thoại. Chỉ vì không muốn lập lại những câu hỏi cũ: “mẹ thế nào rồi ? Có khoẻ không?Chủ nhật vẫn đi làm chứ”. Thấy đơn điệu và sáo rỗng quá. Tâm trạng này luôn luôn hiện diện từ năm nhất. Có khi cả mấy tháng liền cũng không gọi điện về cho cha mẹ. Luc nào cũng e ngại. Không biết cha mẹ có cùng cảm nghĩ không nhưng khi con gái không gọi cha mẹ cũng không gọi. Nhiều lúc con gái cảm thấy tủi thân. Nhưng sau lại trách mình vô tâm. Con gái lúc nào cũng muốn thể hiện tình cảm thật. Lời nói chân thành sao khó quá. Mỗi năm qua đi, nội dung cuộc gọi vẫn không thay đổi. Có chăng chỉ là giọng nói. Con gái sắp ra trường nghe giọng mẹ không phải là giọng chỉ bảo như hôm nào nữa. Khoảng cách thời gian cũng được nới lại. Con gái không gọi, tự động cha mẹ gọi lại hàng tháng. Thế nhưng con gái vẫn vô tâm, chỉ hững hờ nghe, trả lời. Chưa bao giờ hết bối rối, e ngại.
Khi đã gần đi hết con đường sinh viên, con gái mới biết, con người càng có tuổi lại càng cảm thấy cô đơn, hay tủi thân. Bây giờ thì con gái đã biết mỗi lần cha mẹ gọi là mỗi lần cha mẹ nhớ con. Vẫn những câu nó cũ, nhưng giờ thì con gái cảm động thật sự. “Con đã tốt nghiệp chưa?” Câu hỏi này con đã phải trả lời đến lần thứ n, nhưng mỗi lần gọi mẹ đều hỏi. Con gái biết mẹ lo con gái không tìm được việc làm. Con gái những muốn nói với mẹ là đừng lo lắng nữa, con có thể tự làm mọi điều được nhưng lại không thể. Một lần nữa vẫn không chiến thắng được nỗi e ngại. Con gái thực sự cảm thấy xấu hổ.
Nửa đêm không ngủ được, con gái lại cầm điện thoại lên. Lấy hết can đảm gửi đến mẹ một tin nhắn : “Mẹ đừng lo lắng nhiều. Con tự biết lo mà. Con không làm báo, ra trường có thể làm nghề khác cũng được. Mẹ giữ gìn sức khoẻ nhé.” Hai phút sau, một tin nhắn khác được gởi đến. Vẻn vẹn chỉ ba chữ: “Mẹ tin con”.
Con gái tắt điện thoại, mỉm cười và chìm dần trong giấc ngủ muộn.
Nghĩ đến sống chậm. Đôi khi cuối tuần không phải tất bật ăn chơi. Tớ lại chiêm nghiệm được nhiều điều. Sống chậm lại, nghĩ chậm lại, chỉ tập trung hưởng thụ cho hết ý nghĩa của cuộc sống. Đó là làm điều mình thích này, suy nghĩ đến những số phận của con người trong sách, trên phim ảnh này. Thiệt là hay. Không biết tớ có bị đa sầu đa cảm không nhưng tớ thích ngày cuối tuần được dậy muộn, nghe nhạc và đọc sách và chẳng làm gì nữa cả. Thật tuyệt với biết bao. Con người thực ra chẳng nên nghĩ ngợi chi cho nhiều chỉ nên sống the cảm xúc của mình thôi. lại nhớ đến bộ phim mà mình đang coi. " Chân thật". Điều này thật khó. Làm sao mà sống chân thật với tình cảm của mình được. Tuy vậy vẫn phải cố hết sức mình nó thôi. Tớ nghĩ vậy.
Sau hai tuần đợi mòn mỏi, chiều nay mới có hai anh đẹp chai tới nhà mình kết nối thông tin với thế giới. Vừa thấy khoái chí vừa lo lằng hết sức. Khoái chí vì mình mắc của fpt nên tha hồ coi fim miễn phí nhưng lo lắng cái là cuối tháng lấy gì mà trả tiền net. Câu nói của bà chị vẫn treo lơ lửng trên đầu “Tiền net mày tự lo đi nhé”. Ôi sợ quá, chắc mai mốt phải tập làm kiều nữ để kiếm lấy ít xiền trả tiền net thui.
Những ngày ở nhà, tưởng rãnh rỗi nhưng hoá ra lại lu bu với nhiều chuyện. Nào kế hoạch đi chơi, kiếm việc làm, dịch sách. Dự định thì nhiều nhưng không sắp xếp được, rốt cuộc cũng chỉ là tập trung ăn và chơi. Mọi chuyện cứ để dồn ứ lại từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua thác khác, năm này qua năm nọ. Cuộc sống thật là quẩn quanh, lộn xộn. Như con đu quay cứ đưa qua đưa lại nhưng chẳng biết khi nào thì dừng lại. Chắc mình phải kiếm một bàn tay vững chãi để giữ nó lại.
Lâu thiệt là lâu mới gặp lại hai đứa cháu của tớ. Cứ mỗi lần về là lại thấy tụi nhỏ lớn thật là lớn. Tớ có rất nhiều cháu nhưng chính thức là cô ruột, không phải dây mơ rễ má họ hàng thì chỉ có hai thôi. Một đứa 5 tuổi và một mới được 10 tháng. Hai đứa xinh cực. Đó là theo cách nhìn nhận của tớ. Đứa lớn có một cái tên nghe kêu đoành đoạch: Nguyễn Trịnh Bảo Hân, nghe cứ như là sắp xảy ra chiên tranh đến nơi rùi ý. Nhưng hơi xấu hổ là từ bé đến giờ tớ chỉ gọi bạn ý là Hâm thui. Bạn ý cũng có một cái tên ở nhà là Bống nhưng không hay bằng cái tên tớ đặt. Hôm trước tớ về bạn ý thấy tớ liền chạy ra gọi khí thế"Cô Ín về, cô Ín về". làm tớ đang tươi cuời, mặt méo xẹo. Bạn ý nhờ nhầm tớ và chị tớ với lại bạn ý còn nói ngọng nữa thành ra Yến thì thành Ín. Bé Hâm rất là điệu, điệu từ nhỏ cơ. Không giống tớ hồi nhỏ tẹo nào. Luôn thích mặc váy nè, tóc dài thướt tha, lúc nào cũng cột tóc hai bên. Bé ăn nói thì khôn phải biết,
Quyết định chớp nhoáng chỉ sau 5 giây, thế là lên đường vìa lại phố núi. Cảm giác chán nản cứ đeo bám mãi nên mới có quyết định đột ngột như vậy. Muốn thay đổi không khí, refresh lại chính mình. Thực ra cũng chẳng xác định được về GL làm gì nhưng cứ thích đi như vậy. Dân tình đổ về phố núi cứ nườm nuợp. Không hiểu họ ra Xì ghềnh làm gì lắm thế. Chắc không phải là một chuyến nghỉ cuối tuần như mình. Phải đến gần hai chục xe chất lượng cao, xe nào cũng đầy nhóc người là người. Chất lượng dịch vụ cũng khác hẳn tuyến xe Bắc-Nam. Những anh tiếp viên nhiệt tình, không khí trong xe sạch sẽ. Cảm giác thật là dễ chịu. Xe chạy, anh tiếp viên sốt sắng phát cho mỗi người một chiếc phong bì kèm theo câu chúc”Quý khách lên đường thượng lộ bình an”. Lại chợt nhớ đến văn hóa phong bì. Nghĩ cũng buồn cười và hơi thắc mắc là đưa phong bì cho mình làm gì. Mỗi phong bì có hai tờ năm ngàn mới cứng. Sau đó đựoc một người bạn cũ giải thích cho đó là tiền ăn mà nhà xe đưa cho hành khách. Cũng là một hình thức cạnh tranh với giá rẻ hơn. Vì họ không thể giảm giá công khai nên đành bày ra kiểu đưa phong bì như thế này. Tờ ngồi nhìn ra ngoài, ngắm phong cảnh cứ chạy lướt qua nhưng chẳng để lại hình ảnh nào trong đầu. Vì còn bận nghĩ ngẩn ngơ. Những chuyện chẳng ăn nhập vào đâu, chắp nối một cách rời rạc. Loay hoay với những suy nghĩ vẩn vơ rùi ngủ lúc nào không bíêt. 11 giờ, xe dừng lại ở Bù Đăng để hành khách ăn bữa khuya. Lâu rồi tớ không về lại GL nên không bít là ở đây đã xây dựng một điểm nghỉ lại vô cùng hoành tráng. Rộng, thoáng mát, vệ sinh. Tất cả đều gây ấn tượng. Buồn cười hơn nữa là trước dãy phòng vệ sinh có một chị bán tạp hóa. Chợt nảy ra ý nghĩ tức cười không bít là người có mua snack để vào đó vừa ăn vừa giải trí không. Trên mỗi dãy lại có tấm bảng “Quý ông” và “Quý bà”. Thấy thiệt là mỉa mai. Vào hẳn bên trong lại thấy tấm biển chỉ dẫn một cách cụ thể như sợ người ta không biết sử dụng là “ Ngồi theo hướng này”. Tớ không ăn tối,chỉ uống một ly sữa đậu nành thơm mùi nhang. Vì gặp lại một nguời bạn hồi cấp 3, bạn ý mời ngồi chung bàn. Thế là lại cà kê dê vịt về cài gọi là tương lai, về GL hay ở lại xì ghềnh. Câu chuyện chẳng ăn nhập đâu vào đâu. Cuối cùng thì cũng có loa thông báo lên xe.
5giờ 30 xe với tới bến. Vẫn còn ngái ngủ vì chưa đẫy giấc. Gió lạnh ùa vào lạnh run cả người. Không chuẩn bị gì chỉ có một cái áo khoác mỏng. Không nghĩ là ở nhà lại lạnh được như vậy. Xuống xe được cácanh xe ôm nhiệt tình giúp đỡ. Anh ý đòi mình 15 ngàn, mặc dù nhà mình cách đó chỉ 10 phút đi xe. Nhưng cũng chẳng buồn mặc cả. Thế là về tới nhà bình an vô sự. Chui tọt lên giường nằm với cha. Hai cha con huyên thuyên đủ chuyện. Rồi tớ lại tiếp tục ngủ tiếp, tỉnh dậy đã là 10 giờ. Nghe tiếng em bé khóc eo eo. Đấy là đứa cháu thứ hai của tớ. Nó lớn nhanh kinh khủng. Lần đầu tớ nhìn thấy nó là lúc bạn ý chỉ mới có được một tháng, còn nằm nhìn tớ cười. Thế mà bi chừ bạn ý đã có thể ngồi chơi. Đặt chỗ nào ngồi chỗ ấy vì bạn ý không biết lật cũng như không có ý định tập bò. Hôm nay, bạn ý bị bệnh nên có hơi quạu quọ một ý, hế mà tớ đựng vô hoặc nhe răng chọc là bạn ý lại oe oe lên.