Quay đầu là bờ

Dạo này lười viết bờ nốc. Lười suy nghĩ, Lười vận động, lười ăn, đến cả cười cũng lười. Suy nghĩ cứ như đã đi vào bước đường cùng. Đặt chân vào là không rút ra đc. Cuối cùng thì tự bảo là đằng nào mà chẳng có đường ra, tiến hay lùi cũng là chuyển động mà. Lại trở lại chốn cũ, chỉ khác là thay đổi si nghĩ tập trung vào mục tiêu khác thì tất cả mọi chuyện sẽ ổn chăng!

Con gà đi lăng quăng trong vườn

Đời cơ bản là buồn. Chiều buồn buồn nhắn tin cho bạn Ù. Cũng chả muốn bạn nhắn lại vì thể nào bạn cũng bảo mình cố gắng lên thôi. Trong mấy tuần qua không biết bao nhiêu người bảo mình cố gắng lên. Lòng thì bảo quyết tâm nhưng hành động thì cứ lửng lơ, chả thấy cái gì cố gắng hết mình cả. Tự nhiên nổi hứng muốn đi coi phim hoặc làm gì đó tung tăng ngoài đường. Thế là lên xe đến đón thằng em đang học thêm, vi vô khắp hà nội. Ngồi lâu đến nỗi chai cả mông. Vì cũng muộn rồi nên hai đứa không kịp coi phim, chỉ đi lòng vòng hết con đường này sang đường khác. Em nó cũng buồn vì cố gắng nhiều, học hành thâu đêm suốt sáng để thi vào lớp chuyên. Ai ngờ cái bệnh cúm A/H1N1 đáng ghét làm trường nó đóng cửa ko thi luôn. Thế là nó rớt mất cơ hội vào lớp chuyên.

Trời mới mưa xong cũng chẳng mát mẻ hơn là bao, chỉ được cái đỡ khói bụi. Hai đứa ngẩn ngơ đi tìm cái hồ Hoàn kiếm. Mình chỉ đường thế nào thì lại chạy quá mất. Được đà chạy lên Hồ tây luôn. Đi qua lăng bác thấy người là người. Giời thì nóng và dân hà nội thì chẳng có chỗ chơi nên có mỗi chỗ này chật như nêm.

Hồ tây đẹp thật, đi dọc đường Thanh niên cũng lãng mạn thật, cơ man nào là bóng đèn, sáng rực. Cu Tèo thỉnh thoảng qua vài điểm lại giảng giải cho mình. Có vẻ em ý cũng đọc nhiều về hà nội. Lâu lâu ko biết đi với ai, đi với cu em cũng thú vị phết. Hai chị em nói chuyện tíu ta tíu tít khắp đường, mặc cho bụi mù mịt bay vào mồm.

Chạy mỏi mông, mình bảo muốn ăn nem nướng Hà nội.Thế là em ý dẫn vào con đường đối diện với trường Ams, kêu khản cổ được một dĩa nem chiên và hai ly trái cây dằm. Cảm giác thì ko ngon lắm. hai đứa ăn mà lo ngay ngáy sợ bị đau bụng. Ăn xong tất tả đi về. Hết buồn, hết chán. Lại chát chít và làm việc. Thế nên mới đặt cho cái bài này cái tít dớ dẩn như thế

Anh chàng phiền toái

Dạo này bị xì chét nhiều vì một anh chàng. Anh này là đệ tử của mama tớ. Được mama tớ giao trách nhiệm huấn luyện tớ. Anh ý làm ở báo Nông nghiệp nên tớ cũng bu theo để làm báo nông nghiệp. Vì tớ ko biết đường xá và phong tục cũng như các cách cư xử sao cho phải đạo ở miền Bắc nên suốt ngày hai đứa đi với nhau. Cả tuần nay tớ toàn làm về cúm. Hết lê lết từ chung cư cúm cho đến chầu chực ở bộ y tế. Tớ cứ tới tòa soạn, rùi anh ý sẽ chở tớ đi tất cả những nơi ý. Vừa đi anh ý vừa giải thích cho tớ những cái gì mà dân Bắc hay quan tâm hay giới thiệu những địa điểm hay ho của hà nội. Sau đó do cái sự vô tư thường ngày của tớ thì anh ý nhận ra là phải lo lắng cho tớ nhiều hơn nữa chứ không thể để thả rông được. Trong khi tớ thấy điều đó không cần thiết. 
Cứ thế ngày qua ngày, tớ và anh ý cứ dính chùm với nhau. Bi giờ nói về quan điểm của tớ về anh này: nhiệt tình đến quá đáng, sửa tớ từ chi tiết nhỏ nhặt nhất đến chi tiết lớn nhất như ăn mặc, nói chuyện.Tự dưng cảm thấy mất tự do, cảm thấy mình như đứa con nít mới lớn chả biết gì, hoặc tệ hơn nữa là một đứa mới từ trên trời rơi xuống. Tớ thì nghĩ là không phải tớ không biết mà chỉ là không muốn quan tâm đến những chuyện đó nhiều thôi. Nếu không thì tớ vẫn sẽ bị hòa lẫn vào với mọi người. Quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt, đoán xem người này người kia có hài lòng không. Thế để mà làm gì cơ chứ. 
Tối tớ về nhà còn bao nhiêu việc để làm, và muốn nghỉ ngơi, nhưng ngày nào anh ý cũng hẹn đi uống nước hoặc làm gì đó. Mấy ngày đầu thì tớ cũng thấy nên làm quen với mọi thứ thì tớ đi. Nhưng càng về sau cảm giác bó buộc càng nhiều. Lại phải nghĩ ra bao nhiêu lý do để nói dối từ chối. Anh ý lại bảo là tớ nói dối, ko muốn gặp anh ý. Thế là tớ bảo thẳng là tớ mệt nên ko muốn đi chơi. Anh ý lại mỉa mai mới có từng đấy mà mệt cái gì, rùi gọi điện đủ kiểu. Buổi tối chúng tớ chẳng bao giờ nói chiện công việc, toàn những chiện lăng nhăng lít nhít, trả lời những câu hỏi không đâu, vu vơ nhiều nhiều ý nghĩa của anh ý. Tớ chả biết anh ý nghĩ quan hệ chúng tớ như thế nào mà có thể đùa chọc như thế. Tớ thì thực sự khôg muốn tiến xa hơn. 
Từ giờ tớ đã quyết định là nói thẳng cho anh ý biết mình nghĩ như thế nào và muốn được đối xử ra. Không ở trong cái thế bị động như thế nữa. Vừa mất tự do vừa mất thì giờ cho những chuyện vô bổ. Khổ cái khi tớ nói thẳng thì anh ý lại bảo là anh ý chẳng có ý gì, em đừng hiểu lầm. Mèn làm như thế người ta không hiểu làm mới lạ.

Những ngày mới

Lạ lẫm. Đúng là cuộc sống mới sẽ có những trải nghiệm mới. Mình phải làm quen với đường sá HN chỉ trong một tuần. Dẫn đến kết quả là từ chỗ đi lạc gần hai tiếng mới về đến nhà thì giờ chỉ cần có 1 tiếng đã về đến nhà. Với những con đường chính, có thể mò ra một cách dễ dàng. Nhưng khi lạc vào mê cung hà nội 36 phố phường với các thể loại hàng thì mình chịu chết. Theo như nhiều người hỏi thăm cho biết: " Rất nhiều người Hà Nội sống ở đâu từ bé mà vẫn lạc nữa chứ đừng nói dạng gà mờ như cô". Sư phụ thì nói em chắc chỉ sẽ mất khoảng nửa năm vì em là đứa thông minh thế cơ mà. Mình trề mỏ bảo chỉ cần 1/4 năm mà thôi. Chắc ông trời phạt cái tội bốc phét của mình mà chiều nay đi về lạc hơn tiếng đồng hồ và nhích ỳ ạch qua từng con đường bị tắc. Mình ghét đường sá ở HN, ko bao giờ thấy anh cảnh sát giao thông phạt một ai vì tội lấn tuyến. Chắc có lẽ chuyện này xảy ra như ruồi, phạt sao kể xiết. Đường rất nhiều nhưng ngắn ngủn và có qúa nhiều đường một chiều. Cảm giác cứ như mình đang đi lòng vòng trong một mê cung, đâu cũng có thể là một điểm đến.

Vật vã. Đó là từ để dùng cho công việc mà mình đã suy nghĩ và đánh đổi để có thể bắt đầu được. Mọi thứ đương nhiên không dễ dàng ngay từ đầu. Những mối quan hệ chằng chịt và một anh sư phụ khó hiểu. Anh này thì ban ngày đúng là một ông thầy giáo tận tình và khó tính. Đến buổi tối thì chẳng hiểu sao dở dở ương ương, tính khí kì cục. Tự dưng hai thầy trò nói chiện về cuộc sống nghe mùi mẫn thấy ớn, rùi nhắn tin và chát chít. Có lúc lại thấy anh bùn như chưa bao giờ được buồn. Hỏi thì chẳng nói gì cứ hút thuốc như khói tàu hỏa. Nhìn anh thì thấy đúng hiển hiện của con người phố thị. Ban ngày là người của công sở, của công việc. Ban đêm lại khác, cô đơn trong nơi trú ẩn của chính mính. Để tìm được cơ hội bắt buộc phải chủ động và làm mọi cách để có tin bài. Biết được cảm giác của Thái ra sao khi bị dí từng ngày. Chạy lông nhông ngoài đường cả ngày chẳng ra nổi một bài viết. Nhiều ngày mình tự hỏi mình có yêu nghề hay ko, có thực sự muốn làm những điều này hay không ? Và câu trả lời vẫn là không có gì. Thật tệ. Sư phụ bảo sao ko có ngày nào em chủ động nhắn tin cho anh hỏi hôm nay viết gì, ra sao? Có thể do một chút ngại ngùng, một chút thiếu say mê nên mới như thế.

Bối rối. Ngày nào anh cũng đi về muộn, để về đến nhà là quăng quật một góc nhà nằm ngủ. Cứ thế ngày này qua tháng khác. Anh bảo muốn chuyển nhà trọ, vì ở đấy chỉ có một thằng bạn đang đi học, tối về chỉ thấy chát chít và anh ko ngủ được. Nhiều lúc nghĩ mãi cũng chả hiểu được tại sao có mấy ngày mà mình và anh lại có thể nói chuyện cởi mở với nhau như thế. Không biết đối với người khác anh có bộc lộ con người mình theo cách này không. Đàn ông có bao giờ thích để lộ cho người khác là mình yếu đuói như thế nào đâu, nhất là đối với phụ nữ. Tình huống này làm mình bối rối, cũng ko biết phải xử lý ra sao. Chỉ ngồi nhìn anh phả ra từng vòng tròn thuốc và nói ba láp mấy chiện tầm phào. Cảm giác mệt mỏi cứ xâm chiếm từng ngày. Ban ngày thì phải tư duy đề tài và mướt mồ hôi để thực hiện nó. Ban đêm phải suy nghĩ để trả lời những câu hỏi của chính mình và của anh. Có lúc chỉ muốn được như ở Sài gòn. Biến đi đâu đó một mình, đừng ai quan tâm đến mình nhiều quá như thế. Để được yên thân là chính mình.