Hôm qua đi làm về, tự dưng lại có ý nghĩ là mình có thể viết sách về cuộc sống của mình. Ngồi kì cọc lôi từng mớ kí ức ra, lắp ghép chúng lại với nhau. Từ cái thời mình còn bé tí đến những chuyện trong cuộc sống hằng ngày. Có rất nhiều chủ đề nhưng vẫn cần rất nhiều kiến thức và tư liệu. Nhìn đi nhìn lại thì mình có một lỗ hổng rất lớn về kiến thức. Mỗi cuốn sách cần có một bề sâu kiến thức hoặc ít nhất phải có những trải nghiệm. Mình thì chưa có có cả hai. Nhưng mình đã có ý tưởng. Chưa biết khi nào thì bắt tay thực hiện em nó nhưng cứ suy nghĩ tiếp đi vậy. Cũng là một hướng hay ho.
Cũng trong ngày hôm qua, bạn được một chị bạn mời cơm trưa. Mà thực ra bản chất của cuộc nói chuyện này giống với một kiểu phỏng vấn exit ấy. Đại loại là tại sao em không thích làm việc nữa? Theo em thì cái vị trí này cần những đặc điểm gì? Em có đề xuất gì để cải thiện tình hình hơn không? Mình cũng đủ thông minh để biết cuộc nói chuyện này sẽ diễn ra sao, đối đáp thế nào? Quyết định vẫn không thay đổi nhưng thời gian có thể bị dời thêm một tháng. Chẳng có vị trí nào không thể thay thế. Để tìm một vị trí để thay mình trong thay gian tới cũng khá mất thời gian. Mình chỉ tiếc cái công của mình và những người đầu tiên tạo dựng nên bộ phận này. Tâm huyết của rất nhiều người. Hiện nay nó vẫn sống nhưng là vật vờ. Mình đã bảo chị nếu ko thay đổi về cách quản lý lẫn như khả năng hiểu biết về một lĩnh vực khá mới là truyền thông nội bộ thì sẽ vẫn liên tục phải tuyển người mới mà thôi.
Chị lại hỏi ngược lại mình. Thế theo em phải thay đổi như thế nào? Mình đã làm vị trí này được 1 năm rồi. Những điều biết về truyền thông nội bộ cũng chỉ mù mờ, chỉ điểm nốt ra những việc chính là phụ trách tờ nội san, kênh VOF, và bản tin nội bộ. Và hầm bà lằng các việc không tên khác. Mỗi nội dung chỉ là một kênh để thực hiện truyền thông cho tốt mà thôi. Tờ báo nội bộ không phải cứ viết cho hay là có nhiều người đọc mà quan trọng là nó phản ánh những thông tin mà nhân viên và cán bộ ở đó muốn truyền tải. Bạn không cần chú trọng nhiều về cách viết hoặc cách giật tít. Chỉ đơn giản là truyền tải thông tin. Kênh VOF và các kênh khác cũng thế mà thôi. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng rốt cuộc các hoạt động này có tồn tại nhưng chưa có một mức đo cụ thể nào, đánh giá hiệu quả ra sao. Tất cả chỉ là cảm tính và còn phụ thuộc vào cảm tình cúa sếp. Có thế nói bạn tất bật tối mắt tối mũi cũng được mà rảnh rỗi không có việc làm cũng được vì có ai đánh giá đúng việc mà bạn đang làm đâu.
6 tháng lại có một bản kế hoạch làm việc, được đưa ra khá là vĩ mô. Cứ tiếp tục chạy đà theo đó. Tự nghĩ ra và tự tìm cách cho nó chạy. Đôi khi với trình độ của một đứa mới ra trường lơ ngơ trước một lĩnh vực này thì bạn chỉ có cách bơi trong cái mớ đó. Nếu nó gây được tiếng vang thì người ta bảo bạn đã làm việc. Nếu bạn làm ăn cẩu thả thì coi như thôi. Bạn đã xài tiền và công sức của công ty và chính bạn một cách vô ích.
Chạy trốn khỏi những gì mình đã làm quen thuộc hằng ngày. Bắt đầu một việc khác mà bạn chưa chắc đã nắm được nó hay không? Khó khăn là đương nhiên, có lúc bạn sẽ nản lòng và hối hận khi đã cất bước ra đi. Nhưng biết đâu đấy, đó có khi là một quyết định đúng.Chỉ còn tin tưởng và bước tiếp.
“Đi là chết một ít, nhưng ở lại là vỡ tan thành trăm mảnh” ( Paul Morand)