Tình hình là mình rảnh rỗi và có xiền rủng rỉnh. Trời thì rất chi là lạnh. Đi làm hem muốn về nhà mà chỉ muốn tạt vào cái quán nào đó ăn đồ ăn nóng, bốc khói và làm vài chai bia. Nghe đã thấy hoành tráng rồi. Có nhã hứng thế mà chả có đứa nào rảnh rỗi đi với mình cả. Đứa thì bị bài dí, đứa thì bị chương trình dí, đứa thì hết tiền. Cái tội hem có bồ nó thiệt thòi thế đấy. Buồn cười là hum nay chị sếp già của mình cũng bắt đầu kêu buồn. Hé hé. Giá mà có bạn giai thì mình đã hú anh ý nhậu nhẹt với mình rồi hai đứa lang thang ngoài phố phải sung sướng chưa.
Dạo này chả biết thế nào mà xiền bạc rủng rẻng. Suy đi nghĩ lại thì hóa ra cũng là do mình bòn rút của ông anh bà chị. Tiêu thí mạng luôn mà nó không hết là phải rồi. Có tiền cũng chẳng muốn mua sắm gì, chỉ muốn ăn nhậu thôi.
Thoai đành về rủ bà chị già của mình đi ăn nhậu vậy. Hem có người iu thì giải trí với bà chị già của mình cũng được. Cái số của mình là không bao giờ giàu được nhưng nghèo thì chắc chả nghèo đâu nhờ. Giờ mới biết cái khổ của cái bọn lắm tiền. Rồi chả biết dùng vào việc gì, cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
Công việc thì cũng nhiều nhưng cũng chẳng ai dí nên mình cứ tà tà thích thì làm một loạt thâu đêm, hem thì lại chơi dài. Đời nó sướng thế chứ lị. Sau ngày hôm nay thì cái quyết tâm bỏ việc của mình nó lại giảm sút. Vì công việc thì nhàn lại có xiền, xếp tốt nó quyến rũ. Làm thế nào nhờ? Chắc phải để cho đói nhăn răng ra rùi mới biết quý cái việc mình đang làm.
