Về không xong mà ở lại thì chẳng muốn. Về thì đang kẹt xe tắc đường, ở lại thì chờ cái mail gần chết. Ngồi đếm từng dây của cái mail của nợ ấy. Thề sẽ chửi bố tiên sư đứa nào gửi cái mail nặng làm chết mail của mình sau khi nhận được xong.
Quên chưa thông báo với mọi người là mặt tiền của tớ đã trở lại xinh xắn như xưa. Mặc dù vẫn còn vài vết thâm. Hứa hẹn trong tuần này và tuần sau là sẽ hết. Khà khà. Cái chân bị khâu mấy mũi làm biếng lên bệnh viện cắt chí. Thế là ở nhà tự lấy kéo cắt phăng luôn. Buồn cười vãi là mình hem có sợ gì, mà bà chị thì xanh mặt và la ó ché: :" Mày không chịu cẩn thận với sức khỏe gì cả, coi chừng nhiễm trùng đó". Hai ngày trôi qua rồi mà cái chân tớ vẫn chẳng bị nhiễm trùng. Đúng là mình ăn ở có đạo đức.
Ô cuối cùng thì do nặng quá hay sao mà nó ko tới nữa rồi. Mất công mình ngồi chờ mail không. Thôi vìa, bực cả mình. Giờ thì chửi luôn bố tiên sư thằng nào gửi cái mail nặng vãi ra thế.
