Entry for October 21, 2008 Ngày nhiều cảm xúc


Hôm nay viết tới ba cái entry. Cái này là cái thứ tư. Chỉ vì hôm nay cảm thấy nhiều cảm xúc quá. Buổi sáng đến công ty là cảm giác cô đơn. Tự dưng ngủ dậy đã cảm thấy hụt hẫng. Chắc ân hận vì hôm qua chẳng gọi điện về chúc mừng mẹ. Mà đã bao lâu rồi nhỉ. Cũng đã hai tháng chưa gọi điện cho mẹ. Mà cũng vì mình nhiều cảm xúc quá cơ. Có những lúc nhớ da diết. Mỗi lần gọi về cũng muốn than van chuyện này chuyện kia. Nhưng lại sợ mẹ chạnh lòng. Thế là lại thôi. Thế nên nội dung cuộc nói chuyện nào cũng như nhau. Chỉ hỏi thăm là chính. Điều này cũng làm mình làm biếng không muốn gọi.

Đã bao giờ bạn tới công ty sớm chưa nhỉ. Cả khoang rộng lớn chỉ có mỗi mình mình. Bật máy tính lên, cái phần mềm diệt virut kêu bebe. Đầu óc mụ mẫm. Lao vào làm việc. Cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Cảm xúc đang đóng băng lại.

Trưa lại ôm cái đầu tù mù với những bài vở đi ăn trưa. Anh Thạch lôi những bức xúc của mình với công việc, với đồng nghiệp ra nói. Ừ nhỉ, con người ta phải có lúc nào đó xả xì chét chứ. Nhưng cứ sao phải là trưa nay cơ chứ. Mệt quá cơ. Cũng thấy tội cho anh ý. Khà khà mình cũng đã có một lúc như thế.

Chiều lại âm thầm trôi qua. Đang định tổ chức cho BA một cái sinh nhật giống với xì tai của mình. Mộc mạc nhưng đầy ngẫu hứng. Nhưng có biết thực hiện được không. Nghĩ mãi chẳng ra chữ nào cho lời dẫn. Lại ghé blog của bạn Cua. Bạn vẫn thế, trăn trở nhiều quá. Có giúp cho bạn cảm thấy khá hơn không. Tớ chỉ nghĩ đơn giản. Mỗi khung trời nó có độ bao la của nó. Bạn cứ vùng vẫy hết sức mình đi. Khi nào cảm thấy ngột ngạt quá. Hãy tự do bay đi, lúc ấy bạn cũng chẳng băn khoăn nhiều như thế đâu.

Có lúc tớ cũng đã cảm thấy ngột ngạt lắm. Tớ muốn bứt đi. Nhưng tớ buộc phải nhìn lại mình. Và tớ chỉ thấy tớ là một hạt cát nhỏ. Và tớ vẫn đang ở giữa biển bao la. Hãy cố gắng hết sức mình xem. It's OK.

Thôi đi vìa, hôm nay làm thế là đủ. Mai có lẽ lại tới sớm và bắt đầu một ngày mới với nhiều ý tưởng hơn thì sao

Đăng nhận xét