Entry for October 15, 2008 Ước giề tớ bị đuổi việc nhể?


Hai hôm nay đi làm uể oải quá. Muốn biến khỏi cái công việc vô vị này. Chả còn cảm thấy thú vị gì nữa hết trơn. Một bà chị vừa là sếp vừa là người chị duy nhất của mình ở công ty cuối tháng out rùi. Mình sắp có xếp mới. Cũng chả thấy thú vị gì

Sếp lớn thì suốt ngày ca cẩm, sao bọn truyền thông em làm ăn gì mà chìm nghỉm thế. Mịa, bụng bảo dạ: “ Làm truyền thông có đek gì mà phải tổ chức mấy cái sự kiện chả ai thèm tham gia. Chỉ là chả thấy hiệu quả của nó nên hok thèm tổ chức. Chứ muốn bày ra mấy cái mà chả được”. Nhưng lại nhìn sếp cười mỉm. Chả còn buồn muốn nói nữa. Chán.

Dạo này công ty đúng là lắm sự kiện. Hết giành nhau post poster trên intranet. Rồi dán lung tung khắp từ trong ra ngoài. Nhìn mà phát gúm. Sự kiện thì chả ai thèm tham gia. Rồi lại đi kêu gào gà nhà vào chơi. Đúng là chán.

Sếp bảo tớ không có tinh thần team work. Ừ thì team có hai người mà chẳng hay nói chuyện với nhau. Thằng nào biết thằng đó thì team work thế nào được. Nhưng chỉ là chẳng thích cái kiểu của bạn ý thui. Mà cũng tại sếp nữa cơ. Cứ đánh giá công việc theo kiểu thực tế, là phải nhìn thấy nó làm thật nhiều việc mới cho là thằng đó làm việc. Còn cái thằng mỗi lần họp không có gì báo cáo như mình thì chẳng làm đek gì hết. Ừ thì tớ chả làm giề, đã làm chả muốn nó cứ lờ phờ trôi đi. Rồi ôm chẳng hết, chẳng cái nào ra cái nào. Tớ mà đã chán thì chẳng thằng ma nào bắt tớ làm chung được. Này thì team work cũng đi nhé.

Nhà có hai đứa em đang tuổi dậy thì. Một đứa thì học hành sa sút. Một đứa thì từ ngày vào đại học chỉ đàn đúm đi chơi. Mẹ lo lắng gọi vào bảo gọi về khuyên nhủ tụi nó. Thiệt là có mà khuyên. Một người nói thôi chứ, cả đám cùng nói nó đek thèm nghe. Tớ cũng gọi điện thoại cho tụi nó. Bẩu muốn chơi thì cứ chơi cho đã đi. Nhưng đừng làm mẹ buồn. Tao về tao giết hết. Lớn rùi phải có trách nhiệm chứ. Chịu chơi thì phải biết chịu trách nhiệm.

Muốn out khỏi công ty luôn. Nhưng chưa tìm được việc mới phù hợp. Về nhà mẹ nuôi cũng được, hoặc ở nhà chị nuôi. Rồi kiếm xiền đi đây đó ít bữa cũng được. Nhưng mẹ thì đang lo cho hai đứa, chị thì đang gom tiền mua xe. Thôi thế là tiếp tục đi làm vậy. Thế nên mới ước là bị đuổi cho đỡ băn khoăn.

Mới sáng lên công ty, lại hầm bă lằng mấy cái event cho BA, cho Fsoft hướng tới 10 năm. Lúc trước thì thấy nó cũng vui vui. Dạo này event gì mà cứ nhạt thếch. Cái nào cũng giống cái nào. Chị Nhị Anh gọi mình với con Linh, anh Bob lên bảo khôi phục lại cái phong trào của BA. Chán nhảm chẳng muốn làm, nhưng cứ ấn xuống bắt làm. Ừ thì làm, cũng chả mất mát gì. Tranh thủ relax xí cũng chả sao.

Vào cái chat room ở công ty. Thấy toàn những một bọn chán xếp, chán công ty. Cái list skype của mình cứ nửa tháng lại mất một người. Out gì mà out lắm thế. Cuối năm rồi. Mà toàn người làm hai ba năm, bẩu đi thì mất hết quyền lợi mấy năm à. Chúng nó bảo chả thèm, đã đi rùi thì cũng chả quan tâm nữa. Đời nó thế đấy. Thế nên thằng xếp giỏi phải là cái thằng làm cho nhân viên đừng có chán như thế. Nó điên lên là nó đi mất. Chả thèm cãi cọ lấy một câu.

Hờ hờ không biết bao giờ thì tới phiên mình nhỉ?

Đăng nhận xét