Dạo này tôi hay đi chơi đàn đúm với đám đông. Cũng là do chẳng có việc gì làm, sanh tật muốn la cà ăn chơi. Tôi cũng chẳng phải là đứa nổi bật, cũng chả phải đứa chìm nghỉm trong các cuộc chơi. Nhưng đám nào tôi cũng thấy vài người có vẻ thật cô đơn. Một bạn gái mà tôi biết luôn toát lên cái vẻ như thế. Mặc dù tôi chẳng biết là bạn có biết mình cô đơn hay không. Đôi mắt bạn lúc nào cũng buồn. Cứ mỗi lần nhìn bạn tôi lại chạnh lòng.
Mỗi ngày tôi ăn cơm trưa ở một cái tiệm quen thuộc. Tôi lại thấy bóng anh. Anh lúc nào cũng lặng lẽ đi đi về về một mình. Mặt anh chả buồn nhưng tôi lại thấy rõ sự đơn độc. Tôi biết anh nhờ một cuộc nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ. Anh học ở Nga về. Yêu thích nhạc cổ điển và biết chơi piano. Anh có một cuộc sống khá là điều độ và quy củ.
Nói lan man cũng tới nội dung chính là dạo này tôi cũng thấy cô đơn. Chẳng phải tôi thèm giai nhé. Chỉ là thèm người. Vì thế tôi luôn phải đi chung với một đám đông. Nhưng đi với cả một đám đông tôi vẫn thấy mình lạc lõng. Tôi bắt đầu cảm nhận được nhiều người cô đơn đang đi bên mình. Họ cũng cần hơi ấm con người như tôi. Thế nên họ cũng lại tụ tập lại với nhau.
Những đám đông người lạc lõng đi với nhau, chơi những trò chơi mà người đời cho là đàn đúm bê tha.
