Entry for April 11, 2008 Lễ tốt nghiệp

Hôm nay, Quả Táo đi dự lễ tốt nghiệp của bạn Móm. Cô bạn thân nhất trần đời của Quả Táo. Vượt qua quãng đường xa mù tít tắp từ nhà tới trường của bạn ý. Trời nắng sao mà nóng thế. Che hết cả người chỉ chừa có mỗi cái chân vì làm biếng mang vớ. Thế là trời hành cứ chiếu ánh nắng nóng bỏng vào chân quả táo làm rộp nó cả lên. Trời nắng nhưng thiên hạ vẫn đổ nhau ra đường như thường lệ. Vì ai mà chẳng phải đi làm. Nhưng càng ngày thiên hạ càng đi xe ẩu đến khiếp cơ. Quả táo đã mấy lần va phải các anh, các chị lái xe từ trong hẻm cứ phóng vèo vèo ra. Và lại vì trên đưòng có mấy cái banner khẩu hiệu" khi va chạm nói năng nhỏ nhẹ với nhau" nên quả táo cũng làm phải nhe răng như khỉ cho qua. Nhưng khốn nạn thay, trên đường lại ngày càng mọc lên la liệt nào là lô cốt. Đi qua con đường nào cũng phải chen chúc nhau trong những cái hố, cái ngõ. mà trời thì lại nắng như đổ lửa chứ. Thật là không có cái khổn nào bằng. Nhưng cuối cùng thì cũng đến đích. Theo thói quen thường có, Quả táo phóng vù vù vào chỗ gửi xe. Cứ tưởng như trường mình, chạy ào lên cho người ta xem đít(xe). Ở đây người ta chỉ nhìn hiệu xe rùi ghi ghi, bấm cái cụp tờ giấy vào căm xe. Quả táo lỡ chạy lên trên rùi đành phải chới với kéo lại để lấy tờ phiếu. Bạn giữ xe làu bàu chửi Táo bằng tiếng bắc" Đi kiểu gì thế không biết". Hờ hờ mệt ơi là mệt nghe làu bàu cũng tức muốn chửi lại cho bõ ghét những vì hôm nay là ngày vui của bạn nên nhẫn nhịn là trên hết. Lại nhe hàm răng nham nhở ra cười một cái làm cho thằng bé không hiểu cứ trơ mắt ra nhìn kiểu như là "con này dở người hay sao ấy nhỉ'. Lạ nước lạ cái, Quả Táo đi lăng quăng hết chỗ này sang chỗ khác. Mệt phờ rùi cũng thấy chỗ bạn Móm đang được trao bằng. Mãi trên hội trường tầng hai. Mà muốn đi được len đấy phải vượt qua được báo bảo vệ có nụ cười mê hồn với lúm đồng tièn sâu hoắm. Cứ hễ ai đi qua là bác ý lại sấn tới đòi một tờ giấy xanh xanh đỏ đỏ( tờ giấy mời). Quả Táo không có tờ đó vì không được bạn Móm mật báo cho biết. Quả táo lấy thế xông tới, đi ào theo một đoàn đại đại biểu lô nhô lốc nhốc các bậc phụ huynh lão thành, đến các bạn thiếu nhi. Nhưng cứ như có mắt thần ấy, Bác ý túm thế nào mà cả đoàn đi qua hết chỉ có mình Táo bị giữ lại. Hờ hờ thiệt là phiền phức quá đi. lại phải giở cái bài năn nỉ ỉ ôi cũ rích muôn thủa" bác bảo vệ đẹp chai ơi, bác cho cháu qua lần này thôi. Sắp tới lượt bạn Móm của cháu nhận bằng rùi. Giọng Táo như sắp khóc luôn. Nhưng bác ý chỉ nợ nụ cười hiền từ." không được cháu ạ. Nguyên tắc là nguyên tắc". Thật là tức không chịu được, qủa táo nổi điên ngồi đánh cái phẹt lên cái ghế giữa sảnh, mặc cho bàn dân thiên hạ đằng sau bị che khuất tầm nhìn với cái tivi thông lên hội trường. Nhiều tiếng xì xào nhưng táo ta mặc kệ. Chong mắt lên tivi cuối cùng cũng thấy cô nàng Móm trong tà áo cử nhân thiết tha đủng đỉnh, ưỡn ẹo lên nhận bằng. Quả bạn của Quả Táo có khác. Đi cũng khác người. Xong xuôi, bạn ý đủng đỉnh đi xuống cầu thang, nơi có Quả táo đang đỏ mắt chơ mong. Hai đứa ào ra ôm nhau làm bàn dân thiên hạ cứ tưởng hai đứa này les. Nhưng mặc kệ, sau gần năm năm đèn sách bạn ý đã là cử nhân. Thì cái ôm này có nhằm nhò gì. Tưởng tượng mình cớ sáu tháng nữa cũng thế này. Ôi hạnh phúc làm sao. Hai đứa lẩn quẩn chụp hình, ngắm nghía tí xíu thì đã mệt phờ râu. Thui tốt nhất nên đi về nghỉ ngơi cho khoẻ. Cơn bốc đồng đã qua, Quả Táo lại trở về với vẻ mặt thưởng xuyên của mình. Ủ rủ, ù rù. Đã thế bạn Móm lại còn làm mất thẻ xe, bị giam xe đến 7 giờ tối mới được lấy. Đúng là xui ghê, không có duyên tí nào với anh gửi xe cả. Đành đi về vậy. Thế là toi mất một ngày vui.

Đăng nhận xét