Đã qua lâu rồi ngày học môn đạo đức nghề báo. Trong đó có đoạn định nghĩa hạnh phúc là gì? Cũng lảng tránh hoặc suy nghĩ mông lung về nó. Đến thời gian này, ý nghĩ về hạnh phúc lại thoáng lướt qua trong đầu, để lại chút dư vị của nó. Dù mông lung nhưng trong ảo vọng của mỗi người, ở một nơi nào không thể với tới, có một hình dung lung linh mà ai cũng thực sự thèm muốn, lớn hơn cả niềm hi vọng, mạnh hơn cả ánh sáng, có tên là Hạnh Phúc. Có bị hỏi bất ngờ thì ai cũng lảng tránh về nó, nhưng khi nghĩ lại nó lại rất gần, khiến người ta nghĩ chỉ cần với tay là lấy được. Một mái ấm gia đình, nơi những con người ruột thịt gần gũi với nhau. Sống bởi một thứ mà người ta gọi là tình yêu chứ không phải từ trách nhiệm hay những đòi hỏi. Một công việc đủ để người ta cảm thấy muốn cống hiến hết mình, và một môi trường làm việc thân thiện cởi mở. Cũng có khi đó là sự chân thành với nhau hơn nữa. Không bỗng nhiên lại trào nước mắt khi nghe mẹ nói :“mẹ nhớ con”. Những người lâu dần sống với nhau, không phải máu mủ ruột rà, kiểu như ở trọ cũng này sinh một mối quan hệ thân thiết. Nó như một sự mặc định phải quan tâm, chia sẻ với nhau vậy. Khi người dó đi vắng, mất đi hoặc chuyển nhà đều để lại một khoảng trống khó mà lấp đầy. Lúc đó lại phải bắt đầu tìm kiếm một thứ khác để quan tâm, chia sẻ. Những người trong gía đình cũng vậy, một khi có sự xa mặt cách lòng thì tình yêu cũng phai nhạt dần. Người ta sống với những gì hiện hữu ngay trước mắt mình, càng gần gũi bao nhiêu càng cảm nhận rõ rang hơi thở của nó. Có khi nhẹ nhàng như nắng sớm mai, có khi lại dữ dội như song biển ngày giông. Có muốn xoá bỏ đi cũng không thể được. Con người là những thực tại yếu đuối. Luôn luôn bị chi phối vì tình cảm, nhưng lại không chịu thể hiện nó ra. Mỗi ngày, phải đối mặt với bao suy nghĩ, hiện tượng nhưng cuối ngày trước khi đi ngủ vẫn thấy mình là mình. Nhắm mắt vẫn nằm mơ thấy những điều tuyệt diệu đã qua, những nỗi buồn đang tới. Và cứ thế, dù có huyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi và chỉ trôi đi mãi, không ngừng.
