Gần cả tuần rồi, Quả Táo sống một mình. Ăn, chơi, giải trí một mình. Quả táo không buồn, cũng không vui. Chỉ thấy cần phải sống như vậy. Quả táo cũng chẳng muốn ra ngoài. Sợ những tiếng động ồn ỹ, những câu chuyện vô vị. Cái không khí nóng bức , ngột nạt cứ đeo bám mãi. Lưng mỏi, xương cốt rã rời vì nằm đọc sách. Dạo này Quả táo hay chìm dắm trong những trang sách. Cũng không biết để làm gì. Giết thời gian chăng. Cả căn nhà có 16m2 nhưng cứ như toà nhà cổ, không người. Dưới thì lạnh đến rung mình, trên gác thì nóng đến người bong nhẫy. Cả ngày quả táo chỉ lẩn quẩn trong cái không gian từ mái xuống nhà dưới. Khi nào muốn nghe tiếng người lại bật tivi, nhưng cũng chẳng để lọt tai tiếng nào. Dạo này không biết thế nào, quả táo lại hay nghĩ ngợi những chuyện vẩn vơ. Cũng chẳng thiết đến một cái gì. Đêm, không ngủ được. Giấc ngủ chập chờn. Ngày, những cơn mơ mộng mị. Mặt sưng, con mắt thâm đen. Một ngày qua đi, rồi lại hết một tuần. Hôm nay, quả táo chợt nhớ mình chưa làm đủ nghĩa vụ với trường học, đóng học phí. Tiện thể cũng muốn ra đường, tìm lại một chút mới mẻ. Vào phòng tài chính, qua hai lần cửa song sắt quả táo mới đóng được học phí. Nghe cô thu ngân càu nhàu “Em học báo chí phải không, nhắc các bạn đóng học phí đi? Không đóng đến lúc thi lại kêu gào trên báo là đối xử không công bằng. Toàn dân báo chí nợ tiền rồi lại to mồm”. Qua cổng hai đóng học phí kì này, anh thu ngân mỉm cười vui vẻ “em học báo chí à”. Lâu rồi quả táo mới thấy anh thu ngân vừa trẻ lại vừa đẹp chai dị? Ra khỏi đó, Quả táo cho phép mình cười khà khà cho thoả mãn. Ai thấy lại tưởng Quả táo điên thật, nhưng buồn cười quá. Đứng là dân báo chí vừa lắm chuyện lại vừa già mồm. Thật là tai tiếng quá. Thấy mình cất công ra ngoài cũng không uổng.
Tiện thể đến thư viện muợn sách về luyện, lâu lắm không thấy Quả Táo đến nên cô ấy hỏi “ Em muợn lần đầu à?” Trả lời qua quýt vì sợ lại làm sai gì đấy. Nhưng không lần này cô ấy lại chỉ mình tận tình điền vào chỗ này, phải trả như thế nào. Không biết hôm nay là ngày gì mà mọi người lại vui vẻ thế nhỉ. Ra về, quả táo lại chạy lang thang ngoài đường. Không nhìn đường mà chỉ nhìn vào công tơ mét trên xe. Nóng bỏng rát chân, mặt nhễ nhại mồ hôi. Quả táo nhớ đến thiên đường của mình. Ngôi nhà không một bong người nhưng lại luôn mát mẻ và tự do. Phải rồi phải về nhà thôi.
