Hôm qua nhóm mình bỗng nhiên nhận được tin là sẽ có một em sinh năm 90 join vào nhóm. Cảm giác khá là mới mẻ, bởi em ý bé quá. Ít tuổi hơn cả em mình. Nhưng mà đó là sự thật. Sáng sớm hôm nay cất công đi làm sớm, mặc dù mưa gió dầm dề. Chờ mãi nửa tiếng rồi một tiếng, đến giữa buổi thì sếp dẫn em ý vào. Cũng khá là nhỉnh hơn tuổi một tẹo. Có vẻ trải đời. Cả nhóm và sếp ngồi hỏi han em ý. Em ý có cách nói chuyện cũng khá là buồn cười. Bảo giới thiệu về mình thì em chỉ bẩu được có hai câu là : '' em tên là Nguyễn Thị Khánh Huyền, em 19 tuổi". Sau được các chị động viên, em ý mới nói tiếp em ý quê ở Nam Định, tốt nghiệp phổ thông rồi không muốn thi đại học. Quyết chí lên HN trải đời. Được 3 tháng em ấy hùng hổ một mình đi vào TP.HCM. Nghe cũng ấn tượng nhỉ. Em ý nói rất thành thực câu mà mình nghe cứ như hô khẩu hiệu ấy là " không có gì học nhanh hơn trường đời, học đại học chưa chắc đã học được những thứ mình cần".
Lại hỏi em ý có làm những công việc gì liên quan đến truyền thông nội bộ không. Em bẩu em chả làm gì liên quan đến nó hết. Em mô tả một công việc em làm mà mình cũng không rõ lắm. Đại loại hình dung như thế này, công việc ấy rất mới ở Việt Nam, ước chừng có khoảng 20 người. Công việc của họ là kiểm định những sản phẩm xuất hiện trên các trang mạng bán hàng, Sau đó set up hậu kì để đưa sản phẩm tới tay người tiêu dùng thông qua bán hàng trên mạng.
Hỏi một hồi xếp bẩu là cũng chả hiểu gì nhiều. Túm lại là hỏi em ý có thích làm truyền thông không thì cho test thử trong 10 ngày. Em ý trả lời cũng không kém thành thực là " không". Sếp mình còn nhiệt tình bẩu cứ làm thử rồi sẽ làm được ah. Nhưng mình lại nghĩ làm việc gì mà chẳng ưa thích thì làm đek thế nào được. Thôi đi cho rồi.
Kết quả cuối cùng thì em ý không đồng ý làm. Mình cũng nghĩ đó là một cái kết có hậu cho mọi người. Nhưng em ấy vẫn để lại cho mình nhiều suy nghĩ. Giá như mình đủ cái bốc đồng để làm những chuyện không tính tới tương lai, mục tiêu như em ý.
Nhưng cũng nhận ra những cái bốc đồng của tuổi trẻ của em ý. Có thể em sống theo cách hiện đại nhưng không có mục tiêu, không mục đích thì em cố gắng làm cái gì. Em vẫn cứ nói em sẽ trải nghiệm bằng chính những hành động của mình nhưng như thế đến bao giờ em sẽ biết được mình cần cái gì. Mà tuổi trẻ ai biết sa ngã lúc nào khi ta không có mục tiêu, lý tưởng cho mình.
Từ em ý cũng nhận thấy mình đang sống một cuộc sống khá là trì trệ. Chẳng ra đâu vào đâu. Cảm giác khó chịu không gọi thành tên.