Entry for August 25, 2008 Too sweet to be forgotten


Lại một hôm ở lại công ty muộn, cũng chả tập trung được làm việc gì. Những ý nghĩ cứ lởn vởn. Em bảo : nhìn chị lúc nào cũng thấy như tâm sự ấy

Anh bảo: Nhìn em như thiếu thuốc ấy

Mình chỉ có thể cười trừ. Ừ nhỉ mình có thế thật không?

Buồn ư, chả phải. Chỉ thấy trống trải thôi. Em lại bảo : Phải biết tự tạo niềm vui cho mình chứ!

Mình lại bảo: Trong niềm vui vẫn thường có nỗi buồn mà. Cảm được nhiều thì thấy mới thấy yêu cuộc sống này.

Vẫn muốn làm nhiều việc lắm. Nhưng chả cản nổi sức ì của bản thân. Thôi chỉ đành chấp nhận cho nỗi buồn lan tỏa. Và mình lại thu về chính mình vậy.

Đăng nhận xét