Thỉnh thoảng tôi cảm thấy bối rối. Như sáng nay tôi bắt đầu một ngày mới rất hạnh phúc. Nhưng từ giữa trưa lại cảm thấy cực kì chán nản. Chỉ vì những lời nói, những câu nói. Mà tôi không xác định được ai là người đúng và ai sai.
Có những gương mặt luôn tươi cười, nhã nhặn với tôi. Nhưng tôi chả biết họ nghĩ gì, và muốn gì ở tôi.
Có những câu họ nói móc miếc tôi. Tôi chả cảm thấy giận, chỉ thấy mình có như lời họ nói không?
Sự đúng, sai tôi không phân biệt được làm tôi bối rối?
Nhiều lúc có phải tôi đã quá nhạy cảm hay không?
Bạn chỉ nói: hãy gửi tất cả cho gió ngàn bay đi
Nhưng làm sao tôi làm được, khi tất cả chỉ quy về bản thể của mình
Có thể tôi đúng, hoặc có thể tôi sai. Nhưng tiếp theo là tôi phải làm gì ?
Em bảo: Sao chị cứ nhìn cuộc sống nó lắm màu thế. Hãy chỉ nghĩ đơn giản thôi.
Nào tôi có muốn thế đâu, chỉ là tôi chợt phát hiện nó ra như thế mà thôi. Mà đã thấy thì không thể không nhọc lòng suy nghĩ cho ra.
Giá như cuộc sống đơn giản như mặt một tờ giấy ấy nhỉ ? Trắng tinh và min màng.
