Mỗi ngày qua đi là một cảm giác khác nhau. Như hôm trước tự dưng ta buồn, buồn nản đến không chịu được. Bức bối, đầu óc lùng nhùng. Chán. Hôm qua ta bỗng dưng lại thấy vui. Vui đến toét cả miệng. Hôm nay lại bắt đầu chán.
Kiểu như thiếu thuốc, tinh thần cũng lên xuống như đồ thị. Cuộc sống có lẽ phải lên xuống như vậy mới biết thế nào là chán tột độ và vui tột cùng nhỉ.
Thứ bảy về nhà, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Hãy thức giấc ở một nơi khác để thấy cuộc sống còn nhiều điều chưa khám phá được. Để thấy ta yêu cuộc sống thường nhặt này biết bao. Để biết được bên ta còn bao nhiêu người.
