Ngày Vu lan vậy là đã đến rồi. Chưa bao giờ con thấy nhớ mẹ như mùa Vu lan năm nay. Năm nào mùa Vu Lan cũng trôi qua trong sự lãng quên. Con quá vô tư, quá vô tâm để chẳng nhớ nó là ngày có ý nghĩa như thế nào. Năm nay con chuyển qua bước mới của cuộc đời. Kiếm được những đồng tiền đầu tiên. Con mới hiểu được tấm lòng cha mẹ như thế nào. Mẹ của con cũng chẳng giống như mẹ của mọi người. Mẹ để những đứa con tự lập ngay từ nhỏ. Để đến lúc ra đời thì cũng chẳng mất nhiều thời gian làm quen. Con gái đi chơi, đi học về muộn hơn 11 giờ mẹ cũng không nhắc tiếng nào. Chỉ hỏi Con ăn tối chưa? Con gái đi xa nhà, cách tháng mới gọi điện về một lần. Mẹ cũng chả phàn nàn tí nào. Nhưng mỗi lần về nhà con lại thấy hàng đống nỗi lo hiện ra trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ lo em không đậu ĐH, tối không ngủ được. Từ nhỏ con đã thấy mẹ mất ngủ triền miên vì lo lắng quá nhiều. Cứ như một nỗi ám ảnh. Cứ hai giờ con lại thức giấc thấy bóng mẹ đi loanh quoanh trong nhà. Mẹ lo lắng điều gì con đều hay. Cứ như thần giao cách cảm ấy. Hai giờ sáng con lại thức dậy thấy bóng mẹ in trên tường.
Con ra trường, có công việc. Nhiều lúc thất vọng với cuộc sống, chản nản với chính mình. Con lại gọi điện về cho mẹ, không dám than vãn nhiều. Nghe mẹ nói với con"Mẹ tin là con làm được tốt mà". Mỗi lần như thế con tưởng như mình được tiếp thêm niềm tin vào cuộc sống.
Đến giờ vẫn vậy, mẹ vẫn mất ngủ triền miên. Nhưng bây giờ con có thể thức và chia sẻ với mẹ một chút những lo toan thường ngày. Trong giấc ngủ mơ màng con vẫn nghe giọng mẹ thoang thoảng bên tai. Nhiều lúc con ước gì mình có thể kìm cơn buồn ngủ lại nhưng cứ được một lúc con lại ngủ mất. Và mẹ lại tự nói một mình với nỗi lo của mình.
Càng ngày con thấy mình càng giống mẹ. Và con cảm thấy tự hào vì giống mẹ. Một bà mẹ vĩ đại đối với năm anh em chúng con. Mẹ nhỉ. Con thật may mắn được làm con của mẹ. Lại một mùa Vu lan nữa qua đi. Con chỉ có băn khoăn duy nhất. Bao giờ mẹ mới có được giấc ngủ thật an lành ?