Entry for April 11, 2008 Lễ tốt nghiệp

Hôm nay, Quả Táo đi dự lễ tốt nghiệp của bạn Móm. Cô bạn thân nhất trần đời của Quả Táo. Vượt qua quãng đường xa mù tít tắp từ nhà tới trường của bạn ý. Trời nắng sao mà nóng thế. Che hết cả người chỉ chừa có mỗi cái chân vì làm biếng mang vớ. Thế là trời hành cứ chiếu ánh nắng nóng bỏng vào chân quả táo làm rộp nó cả lên. Trời nắng nhưng thiên hạ vẫn đổ nhau ra đường như thường lệ. Vì ai mà chẳng phải đi làm. Nhưng càng ngày thiên hạ càng đi xe ẩu đến khiếp cơ. Quả táo đã mấy lần va phải các anh, các chị lái xe từ trong hẻm cứ phóng vèo vèo ra. Và lại vì trên đưòng có mấy cái banner khẩu hiệu" khi va chạm nói năng nhỏ nhẹ với nhau" nên quả táo cũng làm phải nhe răng như khỉ cho qua. Nhưng khốn nạn thay, trên đường lại ngày càng mọc lên la liệt nào là lô cốt. Đi qua con đường nào cũng phải chen chúc nhau trong những cái hố, cái ngõ. mà trời thì lại nắng như đổ lửa chứ. Thật là không có cái khổn nào bằng. Nhưng cuối cùng thì cũng đến đích. Theo thói quen thường có, Quả táo phóng vù vù vào chỗ gửi xe. Cứ tưởng như trường mình, chạy ào lên cho người ta xem đít(xe). Ở đây người ta chỉ nhìn hiệu xe rùi ghi ghi, bấm cái cụp tờ giấy vào căm xe. Quả táo lỡ chạy lên trên rùi đành phải chới với kéo lại để lấy tờ phiếu. Bạn giữ xe làu bàu chửi Táo bằng tiếng bắc" Đi kiểu gì thế không biết". Hờ hờ mệt ơi là mệt nghe làu bàu cũng tức muốn chửi lại cho bõ ghét những vì hôm nay là ngày vui của bạn nên nhẫn nhịn là trên hết. Lại nhe hàm răng nham nhở ra cười một cái làm cho thằng bé không hiểu cứ trơ mắt ra nhìn kiểu như là "con này dở người hay sao ấy nhỉ'. Lạ nước lạ cái, Quả Táo đi lăng quăng hết chỗ này sang chỗ khác. Mệt phờ rùi cũng thấy chỗ bạn Móm đang được trao bằng. Mãi trên hội trường tầng hai. Mà muốn đi được len đấy phải vượt qua được báo bảo vệ có nụ cười mê hồn với lúm đồng tièn sâu hoắm. Cứ hễ ai đi qua là bác ý lại sấn tới đòi một tờ giấy xanh xanh đỏ đỏ( tờ giấy mời). Quả Táo không có tờ đó vì không được bạn Móm mật báo cho biết. Quả táo lấy thế xông tới, đi ào theo một đoàn đại đại biểu lô nhô lốc nhốc các bậc phụ huynh lão thành, đến các bạn thiếu nhi. Nhưng cứ như có mắt thần ấy, Bác ý túm thế nào mà cả đoàn đi qua hết chỉ có mình Táo bị giữ lại. Hờ hờ thiệt là phiền phức quá đi. lại phải giở cái bài năn nỉ ỉ ôi cũ rích muôn thủa" bác bảo vệ đẹp chai ơi, bác cho cháu qua lần này thôi. Sắp tới lượt bạn Móm của cháu nhận bằng rùi. Giọng Táo như sắp khóc luôn. Nhưng bác ý chỉ nợ nụ cười hiền từ." không được cháu ạ. Nguyên tắc là nguyên tắc". Thật là tức không chịu được, qủa táo nổi điên ngồi đánh cái phẹt lên cái ghế giữa sảnh, mặc cho bàn dân thiên hạ đằng sau bị che khuất tầm nhìn với cái tivi thông lên hội trường. Nhiều tiếng xì xào nhưng táo ta mặc kệ. Chong mắt lên tivi cuối cùng cũng thấy cô nàng Móm trong tà áo cử nhân thiết tha đủng đỉnh, ưỡn ẹo lên nhận bằng. Quả bạn của Quả Táo có khác. Đi cũng khác người. Xong xuôi, bạn ý đủng đỉnh đi xuống cầu thang, nơi có Quả táo đang đỏ mắt chơ mong. Hai đứa ào ra ôm nhau làm bàn dân thiên hạ cứ tưởng hai đứa này les. Nhưng mặc kệ, sau gần năm năm đèn sách bạn ý đã là cử nhân. Thì cái ôm này có nhằm nhò gì. Tưởng tượng mình cớ sáu tháng nữa cũng thế này. Ôi hạnh phúc làm sao. Hai đứa lẩn quẩn chụp hình, ngắm nghía tí xíu thì đã mệt phờ râu. Thui tốt nhất nên đi về nghỉ ngơi cho khoẻ. Cơn bốc đồng đã qua, Quả Táo lại trở về với vẻ mặt thưởng xuyên của mình. Ủ rủ, ù rù. Đã thế bạn Móm lại còn làm mất thẻ xe, bị giam xe đến 7 giờ tối mới được lấy. Đúng là xui ghê, không có duyên tí nào với anh gửi xe cả. Đành đi về vậy. Thế là toi mất một ngày vui.

Entry for April 09, 2008 Rỗng


Gần cả tuần rồi, Quả Táo sống một mình. Ăn, chơi, giải trí một mình. Quả táo không buồn, cũng không vui. Chỉ thấy cần phải sống như vậy. Quả táo cũng chẳng muốn ra ngoài. Sợ những tiếng động ồn ỹ, những câu chuyện vô vị. Cái không khí nóng bức , ngột nạt cứ đeo bám mãi. Lưng mỏi, xương cốt rã rời vì nằm đọc sách. Dạo này Quả táo hay chìm dắm trong những trang sách. Cũng không biết để làm gì. Giết thời gian chăng. Cả căn nhà có 16m2 nhưng cứ như toà nhà cổ, không người. Dưới thì lạnh đến rung mình, trên gác thì nóng đến người bong nhẫy. Cả ngày quả táo chỉ lẩn quẩn trong cái không gian từ mái xuống nhà dưới. Khi nào muốn nghe tiếng người lại bật tivi, nhưng cũng chẳng để lọt tai tiếng nào. Dạo này không biết thế nào, quả táo lại hay nghĩ ngợi những chuyện vẩn vơ. Cũng chẳng thiết đến một cái gì. Đêm, không ngủ được. Giấc ngủ chập chờn. Ngày, những cơn mơ mộng mị. Mặt sưng, con mắt thâm đen. Một ngày qua đi, rồi lại hết một tuần. Hôm nay, quả táo chợt nhớ mình chưa làm đủ nghĩa vụ với trường học, đóng học phí. Tiện thể cũng muốn ra đường, tìm lại một chút mới mẻ. Vào phòng tài chính, qua hai lần cửa song sắt quả táo mới đóng được học phí. Nghe cô thu ngân càu nhàu “Em học báo chí phải không, nhắc các bạn đóng học phí đi? Không đóng đến lúc thi lại kêu gào trên báo là đối xử không công bằng. Toàn dân báo chí nợ tiền rồi lại to mồm”. Qua cổng hai đóng học phí kì này, anh thu ngân mỉm cười vui vẻ “em học báo chí à”. Lâu rồi quả táo mới thấy anh thu ngân vừa trẻ lại vừa đẹp chai dị? Ra khỏi đó, Quả táo cho phép mình cười khà khà cho thoả mãn. Ai thấy lại tưởng Quả táo điên thật, nhưng buồn cười quá. Đứng là dân báo chí vừa lắm chuyện lại vừa già mồm. Thật là tai tiếng quá. Thấy mình cất công ra ngoài cũng không uổng.

Tiện thể đến thư viện muợn sách về luyện, lâu lắm không thấy Quả Táo đến nên cô ấy hỏi “ Em muợn lần đầu à?” Trả lời qua quýt vì sợ lại làm sai gì đấy. Nhưng không lần này cô ấy lại chỉ mình tận tình điền vào chỗ này, phải trả như thế nào. Không biết hôm nay là ngày gì mà mọi người lại vui vẻ thế nhỉ. Ra về, quả táo lại chạy lang thang ngoài đường. Không nhìn đường mà chỉ nhìn vào công tơ mét trên xe. Nóng bỏng rát chân, mặt nhễ nhại mồ hôi. Quả táo nhớ đến thiên đường của mình. Ngôi nhà không một bong người nhưng lại luôn mát mẻ và tự do. Phải rồi phải về nhà thôi.

Entry for April 05, 2008 Hạnh phúc là gì?



Đã qua lâu rồi ngày học môn đạo đức nghề báo. Trong đó có đoạn định nghĩa hạnh phúc là gì? Cũng lảng tránh hoặc suy nghĩ mông lung về nó. Đến thời gian này, ý nghĩ về hạnh phúc lại thoáng lướt qua trong đầu, để lại chút dư vị của nó. Dù mông lung nhưng trong ảo vọng của mỗi người, ở một nơi nào không thể với tới, có một hình dung lung linh mà ai cũng thực sự thèm muốn, lớn hơn cả niềm hi vọng, mạnh hơn cả ánh sáng, có tên là Hạnh Phúc. Có bị hỏi bất ngờ thì ai cũng lảng tránh về nó, nhưng khi nghĩ lại nó lại rất gần, khiến người ta nghĩ chỉ cần với tay là lấy được. Một mái ấm gia đình, nơi những con người ruột thịt gần gũi với nhau. Sống bởi một thứ mà người ta gọi là tình yêu chứ không phải từ trách nhiệm hay những đòi hỏi. Một công việc đủ để người ta cảm thấy muốn cống hiến hết mình, và một môi trường làm việc thân thiện cởi mở. Cũng có khi đó là sự chân thành với nhau hơn nữa. Không bỗng nhiên lại trào nước mắt khi nghe mẹ nói :“mẹ nhớ con”. Những người lâu dần sống với nhau, không phải máu mủ ruột rà, kiểu như ở trọ cũng này sinh một mối quan hệ thân thiết. Nó như một sự mặc định phải quan tâm, chia sẻ với nhau vậy. Khi người dó đi vắng, mất đi hoặc chuyển nhà đều để lại một khoảng trống khó mà lấp đầy. Lúc đó lại phải bắt đầu tìm kiếm một thứ khác để quan tâm, chia sẻ. Những người trong gía đình cũng vậy, một khi có sự xa mặt cách lòng thì tình yêu cũng phai nhạt dần. Người ta sống với những gì hiện hữu ngay trước mắt mình, càng gần gũi bao nhiêu càng cảm nhận rõ rang hơi thở của nó. Có khi nhẹ nhàng như nắng sớm mai, có khi lại dữ dội như song biển ngày giông. Có muốn xoá bỏ đi cũng không thể được. Con người là những thực tại yếu đuối. Luôn luôn bị chi phối vì tình cảm, nhưng lại không chịu thể hiện nó ra. Mỗi ngày, phải đối mặt với bao suy nghĩ, hiện tượng nhưng cuối ngày trước khi đi ngủ vẫn thấy mình là mình. Nhắm mắt vẫn nằm mơ thấy những điều tuyệt diệu đã qua, những nỗi buồn đang tới. Và cứ thế, dù có huyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi và chỉ trôi đi mãi, không ngừng.

Entry for March 31, 2008

Giấc Mơ Trưa

Sáng tác: Giáng Son - Thể hiện: Khánh Linh



Đêm Nằm Mơ Phố
Sáng tác: Việt Anh - Thể hiện: Thùy Chi

Entry for March 30, 2008 Thương cha

Hôm nay cha lại gọi điện cho chị. Hôm qua cha đã gọi cho con. Hai chị em bồi rối không biết nói gì. Những câu hỏi đại loại như : Hai chị em sống thế nào? Có khoẻ không ? Công việc như thế nào?. Tất cả những câu hỏi thông thường đã được chúng ta hỏi qua hỏi lại khi cha gọi điện hôm qua. Tắt máy, chị cười buồn: “Cha lại buồn nữa rồi”. Cha ở nhà với vợ chồng anh Hai và hai cháu nội mà vẫn cảm thấy thui thủi. Vì anh mắc đi làm, tối về bận đi nhậu. Chị lại ôm hai cháu về bên ngoại. Căn nhà rộng thênh thang chỉ có mình cha ra vào. Cả ngày đi làm, đến tối mịt mới về. Nhìn căn nhà rộng, bóng cha nhạt nhoà. Đặt nồi cơm rồi vội vã bật ti vi thật lớn. Đã từ lâu lắm rồi, cái tivi làm bạn với cha. Trò chuyện với cha những lúc cha buồn. Đến giờ cơm ngao ngán nhìn khắp không gian chỉ có một mình. Và đại chén cơm, miệng nhạt nhẽo, cha lại cất đồ ăn vào chạn. Có hôm cha bảo: “Nồi cơm có khi được nấu đi nấu lại cả hai ngày mà không ai ăn lại đổ”. Không có ai trò chuyện cha lại lôi điện thoại ra, gọi điện hết cho đứa này đến đứa khác. Con cái lại không biết nói gì, chỉ biết thở dài thương cha. Mẹ ở một nơi, cha ở một nơi. Cầu nối chỉ là chiếc điện thoại. Cứ đến 9 giò là hai người nói chuyện đến nửa đêm, Những câu chuyện không bao giờ hết về con cái. Nào là mấy đứa đang ở trong Sài Gòn dạo này thế nào? Bao giờ thì con Yến lấy chồng? Còn con Lê cuối năm là ra trường rồi, Không biết co kiếm được việc gì làm không?. Con gái thương cha mẹ mỗi người một nơi. Góp tiền lại mua được hai chiếc điện thoại S_Fone Couple. Từ đó cha bớt cô quoạnh vì có thể trò chuyện với mẹ ở mọi nơi mọi lúc. Nhưng cũng không giúp được gì nhiều. Người già hay tủi thân. Nhìn nhà người ta con cháu sum vầy, cha lại thấy cô đơn. Cha buồn con gái cũng buồn theo. Chỉ mong mau mau ra trường để phụ giúp cha mẹ nuôi hai em. Để cha nghỉ hưu sớm về sống vui vầy với mẹ. Ước mong là thế nhưng không biết bao giờ thực hiện được

Entry for March 27, 2008Tự trào ngày sinh

Hôm nay ta đã bước đến tuổi 23 rồi đấy. Không dám nói là qua vì ngày vẫn còn chưa hết. Cái tuổi mà nhiều người đã có chồng, con và cả một công việc ổn định. Cả ngày không ra ngoài đường vì mệt mỏi, đầu óc mụ mẫm. Cảm giác chán chường xâm chiếm. Không muốn đến cả ăn. Sao thế nhỉ đã làm được những điều ta muốn. Tự do ăn, tự do lười, tự do ngủ, tự do suy nghĩ, tự do ăn chơi, tất tần tật các loại tự do tự do tự do tự do. Đã có thể làm tất cả ta thích nhưng vẫn thấy ta là con số 0. Tuổi 23 ơi ta đã có gì nào. Một nhúm bạn bè, những công việc không đâu vào đâu và bản tính trẻ con không chữa được. Ta không kiềm chế cảm xúc, ta để nó đi lang than len lỏi vào trong tận sâu thẳm tâm hồn mình. Có nói ra cũng chẳng ai hiều ta hơn ta. Ta mất đi sự đố kỵ, cạnh tranh vì ta không biết mục tiêu của mình là gì. Ta không quan tâm đến những thành công của người khác. Và ta cũng không muốn tìm kiếm những kì tích cho mình. Ta ngày càng giống một bà già lười biếng chỉ biết ngày ngày ngồi suy nghĩ, rút cuộc cũng chỉ là quấn tơ thêm cho nó mà thôi. Một cái mạng nhện rối rắm. Ta vùng vẫy thoát khỏi nó nhưng lại càng trượt dài. Ta dành ngày sinh nhật chỉ để suy nghĩ. Mà suy nghĩ cũng có để làm gì. Không bao giờ nghĩ mai ta đã 23. Làm sao để ta thoát khỏi những ảo tưởng của tuổi hai mươi đây. Ta không muốn cuộc sống làng nhàng nhưng để có cuộc sống như ý muốn ta lại không cố gắng. Ta chơi đùa trên những cơ hội, hờn dỗi với nó để rồi hồi tiếc nó đi qua. Mỗi lần như thế lại ngập ngừng buồn bã.

Tôi không biết chúng có ý nghĩa gì/

Những giọt nước mắt từ đáy sâu tuyệt vọng/

Trỗi dậy trong tim, trào ra khoé mắt/ khi ta ngắm cánh đồng thu hạnh phúc,

và nghĩ tới những ngày không bao giờ còn.

(Alfred Lord Tennyson)

Ta tưởng ta mạnh mẽ, nhưng ta quá yếu đuối. Lúc nào cũng đi tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc. Tìm mãi tìm mãi rốt cuộc lại quay về với chính bản thân ta. Không ai giúp ta ngoài bản thân ta. Cuộc sống là vậy, ai cũng phải vượt qua chính mình. Ta đã lựa chọn và ta phải trả giá cho những sai lầm của mình. Tuổi trẻ đầy bồng bột va nhiều bước ngoặt. Ta đang đứng trước một bước ngoặt của đời mình. Chỉ còn hai tháng nữa thôi. Ta phải lựa chọn. Hoặc bỏ cuộc hoặc tiếp tục theo đuổi. Ta tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thoả, mọi người ai cũng sẽ có một vị trí.

Entry for March 23, 2008 Viết cho một người từng là bạn thân

Ta cứ tưởng khi lớn lên mọi người cũng sẽ thay đổi nhưng hầu như có những người không thay đổi một tẹo nào. Ta thay đổi và bạn thì vẫn mãi như vậy. Ta cũng không hiểu tại sao khi còn nhỏ ta với bạn thân như vậy. Có lẽ ta và bạn cùng khu phố. Nhà ta và nhà bạn chỉ cách nhau một rẫy cà phê rậm rạp.kéo dài thẳng cánh có bay. Nhà bạn nằm cuối rẫy. Nếu đi theo đường cái đến nhà bạn thì rất xa, nên lúc nào ta cũng chọn cách chui qua cái lỗ duy nhất nằm ngay hàng rào mà ta tự bươi ra. Không ai ngoài ta và bạn biết chuyện này. Nhớ hồi đó ta thấy mình dũng cảm kinh khủng. Mùa mưa Tây Nguyên, cà phê nở hoa thơm ngoà ngạt nhưng cũng là mùa sâu cà. Một cây thôi nhưng cũng phải chi chít đến cả trăm con sâu, con nào con nấy to bằng ngón tay, gai tua tủa. Hễ mà dính phải là chỗ đó sưng tấy lên, nhức thấu xương. Thế mà ta vẫn hằng ngày chui qua nhà bạn chơi. Ta thích chơi với bạn bởi ta ngưỡng mộ bạn. Bạn thật là giỏi từ ở nhà cho đến ở trường. Sự ngưỡng mộ vẫn không thay đổi theo năm tháng. Ta cố gắng chiều lòng bạn. Những khi hai đứa cãi nhau, ta lúc nào cũng là người xin lỗi trước. Ta không chịu nổi phải giận hờn với bạn. Ta thích nụ cười của bạn. Mãi cho đến năm thứ ba đại học, chúng ta vẫn là những người bạn có thể chia sẻ cùng nhau mọi thứ. Và ta đã rất hạnh phúc khi có được tình bạn. Nhưng khi bạn đi làm mọi thứ đã thay đổi. Ta thấy bạn vẫn không thay đổi. Chỉ có ta đã thay đổi. Ta không thể bao dung trước những cơn giận hờn của bạn nữa. Bạn vẫn giữ những cơn giận hờn trẻ con, khi đã giận ai thì không bao giờ thừa nhận mình là người có lỗi. Ta đã mất kiên nhẫn với bản thân mình, ta cảm thấy tủi thân “Tại sao không là bạn mà lúc nào cũng là ta phải xin lỗi, khi ta không có lỗi”. Ta trách mình đã thay đổi nhưng ta không muốn lại tiếp tục như vậy được nữa. Ta nhận ra mình không còn ngưỡng mộ bạn nữa. Trong mắt ta bây giờ bạn cũng chỉ là một người bạn bình thường mà ta gặp ngoài đường, khôn bao giờ còn hỏi han chia sẻ những chuyện buồn của ta được nữa. Bởi lẽ bạn đã không còn hiểu ta. Bạn chỉ còn những nỗi lo, bon chen, buồn giận thất thuờng của chính bạn. Ta chuyển nhà đã được 4 tháng, bạn đến nhà ta chỉ đúng 15 phút rồi đi luôn.

Ta buồn kinh khủng. Cuối tuần ta hay xuống nhà bạn chơi, nhưng tuần này ta không muốn xuống nữa. Vì ta sợ sự im lặng của bạn. Ta mệt mỏi. Tinh bạn của chúng ta đã kéo dài 18 năm chỉ có thế thôi thôi sao. Nếu tiếp tục hững hỡ như vậy ta không chịu nổi. Thôi cũng đành vậy vì ta và bạn đã là hai thế giới khác. Ta luôn bảo mình không phải là người nặng nợ tình cảm nhưng thật sự ta đã sai lầm. Ta đã buồn và buồn rất nhiều.