Entry for March 27, 2008Tự trào ngày sinh

Hôm nay ta đã bước đến tuổi 23 rồi đấy. Không dám nói là qua vì ngày vẫn còn chưa hết. Cái tuổi mà nhiều người đã có chồng, con và cả một công việc ổn định. Cả ngày không ra ngoài đường vì mệt mỏi, đầu óc mụ mẫm. Cảm giác chán chường xâm chiếm. Không muốn đến cả ăn. Sao thế nhỉ đã làm được những điều ta muốn. Tự do ăn, tự do lười, tự do ngủ, tự do suy nghĩ, tự do ăn chơi, tất tần tật các loại tự do tự do tự do tự do. Đã có thể làm tất cả ta thích nhưng vẫn thấy ta là con số 0. Tuổi 23 ơi ta đã có gì nào. Một nhúm bạn bè, những công việc không đâu vào đâu và bản tính trẻ con không chữa được. Ta không kiềm chế cảm xúc, ta để nó đi lang than len lỏi vào trong tận sâu thẳm tâm hồn mình. Có nói ra cũng chẳng ai hiều ta hơn ta. Ta mất đi sự đố kỵ, cạnh tranh vì ta không biết mục tiêu của mình là gì. Ta không quan tâm đến những thành công của người khác. Và ta cũng không muốn tìm kiếm những kì tích cho mình. Ta ngày càng giống một bà già lười biếng chỉ biết ngày ngày ngồi suy nghĩ, rút cuộc cũng chỉ là quấn tơ thêm cho nó mà thôi. Một cái mạng nhện rối rắm. Ta vùng vẫy thoát khỏi nó nhưng lại càng trượt dài. Ta dành ngày sinh nhật chỉ để suy nghĩ. Mà suy nghĩ cũng có để làm gì. Không bao giờ nghĩ mai ta đã 23. Làm sao để ta thoát khỏi những ảo tưởng của tuổi hai mươi đây. Ta không muốn cuộc sống làng nhàng nhưng để có cuộc sống như ý muốn ta lại không cố gắng. Ta chơi đùa trên những cơ hội, hờn dỗi với nó để rồi hồi tiếc nó đi qua. Mỗi lần như thế lại ngập ngừng buồn bã.

Tôi không biết chúng có ý nghĩa gì/

Những giọt nước mắt từ đáy sâu tuyệt vọng/

Trỗi dậy trong tim, trào ra khoé mắt/ khi ta ngắm cánh đồng thu hạnh phúc,

và nghĩ tới những ngày không bao giờ còn.

(Alfred Lord Tennyson)

Ta tưởng ta mạnh mẽ, nhưng ta quá yếu đuối. Lúc nào cũng đi tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc. Tìm mãi tìm mãi rốt cuộc lại quay về với chính bản thân ta. Không ai giúp ta ngoài bản thân ta. Cuộc sống là vậy, ai cũng phải vượt qua chính mình. Ta đã lựa chọn và ta phải trả giá cho những sai lầm của mình. Tuổi trẻ đầy bồng bột va nhiều bước ngoặt. Ta đang đứng trước một bước ngoặt của đời mình. Chỉ còn hai tháng nữa thôi. Ta phải lựa chọn. Hoặc bỏ cuộc hoặc tiếp tục theo đuổi. Ta tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thoả, mọi người ai cũng sẽ có một vị trí.

Đăng nhận xét