Entry for March 23, 2008 Viết cho một người từng là bạn thân

Ta cứ tưởng khi lớn lên mọi người cũng sẽ thay đổi nhưng hầu như có những người không thay đổi một tẹo nào. Ta thay đổi và bạn thì vẫn mãi như vậy. Ta cũng không hiểu tại sao khi còn nhỏ ta với bạn thân như vậy. Có lẽ ta và bạn cùng khu phố. Nhà ta và nhà bạn chỉ cách nhau một rẫy cà phê rậm rạp.kéo dài thẳng cánh có bay. Nhà bạn nằm cuối rẫy. Nếu đi theo đường cái đến nhà bạn thì rất xa, nên lúc nào ta cũng chọn cách chui qua cái lỗ duy nhất nằm ngay hàng rào mà ta tự bươi ra. Không ai ngoài ta và bạn biết chuyện này. Nhớ hồi đó ta thấy mình dũng cảm kinh khủng. Mùa mưa Tây Nguyên, cà phê nở hoa thơm ngoà ngạt nhưng cũng là mùa sâu cà. Một cây thôi nhưng cũng phải chi chít đến cả trăm con sâu, con nào con nấy to bằng ngón tay, gai tua tủa. Hễ mà dính phải là chỗ đó sưng tấy lên, nhức thấu xương. Thế mà ta vẫn hằng ngày chui qua nhà bạn chơi. Ta thích chơi với bạn bởi ta ngưỡng mộ bạn. Bạn thật là giỏi từ ở nhà cho đến ở trường. Sự ngưỡng mộ vẫn không thay đổi theo năm tháng. Ta cố gắng chiều lòng bạn. Những khi hai đứa cãi nhau, ta lúc nào cũng là người xin lỗi trước. Ta không chịu nổi phải giận hờn với bạn. Ta thích nụ cười của bạn. Mãi cho đến năm thứ ba đại học, chúng ta vẫn là những người bạn có thể chia sẻ cùng nhau mọi thứ. Và ta đã rất hạnh phúc khi có được tình bạn. Nhưng khi bạn đi làm mọi thứ đã thay đổi. Ta thấy bạn vẫn không thay đổi. Chỉ có ta đã thay đổi. Ta không thể bao dung trước những cơn giận hờn của bạn nữa. Bạn vẫn giữ những cơn giận hờn trẻ con, khi đã giận ai thì không bao giờ thừa nhận mình là người có lỗi. Ta đã mất kiên nhẫn với bản thân mình, ta cảm thấy tủi thân “Tại sao không là bạn mà lúc nào cũng là ta phải xin lỗi, khi ta không có lỗi”. Ta trách mình đã thay đổi nhưng ta không muốn lại tiếp tục như vậy được nữa. Ta nhận ra mình không còn ngưỡng mộ bạn nữa. Trong mắt ta bây giờ bạn cũng chỉ là một người bạn bình thường mà ta gặp ngoài đường, khôn bao giờ còn hỏi han chia sẻ những chuyện buồn của ta được nữa. Bởi lẽ bạn đã không còn hiểu ta. Bạn chỉ còn những nỗi lo, bon chen, buồn giận thất thuờng của chính bạn. Ta chuyển nhà đã được 4 tháng, bạn đến nhà ta chỉ đúng 15 phút rồi đi luôn.

Ta buồn kinh khủng. Cuối tuần ta hay xuống nhà bạn chơi, nhưng tuần này ta không muốn xuống nữa. Vì ta sợ sự im lặng của bạn. Ta mệt mỏi. Tinh bạn của chúng ta đã kéo dài 18 năm chỉ có thế thôi thôi sao. Nếu tiếp tục hững hỡ như vậy ta không chịu nổi. Thôi cũng đành vậy vì ta và bạn đã là hai thế giới khác. Ta luôn bảo mình không phải là người nặng nợ tình cảm nhưng thật sự ta đã sai lầm. Ta đã buồn và buồn rất nhiều.

Đăng nhận xét