Entry for March 30, 2008 Thương cha
Người đăng:
apple
on Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2008
Nhãn:
Uncategorized
Hôm nay cha lại gọi điện cho chị. Hôm qua cha đã gọi cho con. Hai chị em bồi rối không biết nói gì. Những câu hỏi đại loại như : Hai chị em sống thế nào? Có khoẻ không ? Công việc như thế nào?. Tất cả những câu hỏi thông thường đã được chúng ta hỏi qua hỏi lại khi cha gọi điện hôm qua. Tắt máy, chị cười buồn: “Cha lại buồn nữa rồi”. Cha ở nhà với vợ chồng anh Hai và hai cháu nội mà vẫn cảm thấy thui thủi. Vì anh mắc đi làm, tối về bận đi nhậu. Chị lại ôm hai cháu về bên ngoại. Căn nhà rộng thênh thang chỉ có mình cha ra vào. Cả ngày đi làm, đến tối mịt mới về. Nhìn căn nhà rộng, bóng cha nhạt nhoà. Đặt nồi cơm rồi vội vã bật ti vi thật lớn. Đã từ lâu lắm rồi, cái tivi làm bạn với cha. Trò chuyện với cha những lúc cha buồn. Đến giờ cơm ngao ngán nhìn khắp không gian chỉ có một mình. Và đại chén cơm, miệng nhạt nhẽo, cha lại cất đồ ăn vào chạn. Có hôm cha bảo: “Nồi cơm có khi được nấu đi nấu lại cả hai ngày mà không ai ăn lại đổ”. Không có ai trò chuyện cha lại lôi điện thoại ra, gọi điện hết cho đứa này đến đứa khác. Con cái lại không biết nói gì, chỉ biết thở dài thương cha. Mẹ ở một nơi, cha ở một nơi. Cầu nối chỉ là chiếc điện thoại. Cứ đến 9 giò là hai người nói chuyện đến nửa đêm, Những câu chuyện không bao giờ hết về con cái. Nào là mấy đứa đang ở trong Sài Gòn dạo này thế nào? Bao giờ thì con Yến lấy chồng? Còn con Lê cuối năm là ra trường rồi, Không biết co kiếm được việc gì làm không?. Con gái thương cha mẹ mỗi người một nơi. Góp tiền lại mua được hai chiếc điện thoại S_Fone Couple. Từ đó cha bớt cô quoạnh vì có thể trò chuyện với mẹ ở mọi nơi mọi lúc. Nhưng cũng không giúp được gì nhiều. Người già hay tủi thân. Nhìn nhà người ta con cháu sum vầy, cha lại thấy cô đơn. Cha buồn con gái cũng buồn theo. Chỉ mong mau mau ra trường để phụ giúp cha mẹ nuôi hai em. Để cha nghỉ hưu sớm về sống vui vầy với mẹ. Ước mong là thế nhưng không biết bao giờ thực hiện được