Entry for April 14, 2008 Bắt đầu một hành trình mới

Hôm nay chỉ mới thực sự bắt đầu những ngày thực sự đi làm. Đã đến công ty ba lần nhưng vẫn lạc. Đầu tiên là ở bãi đổ xe, cả một nơi rộng lớn dành cho hàng ngàn chiếc xe. Lúc mình tới nơi, chiếc xe mình dựng vào cũng chỉ là một hạt cát giữa đại dương. Trong lòng tự nhủ, nếu mà không nhớ được vị trí xe ở đâu. Chắc tìm khùng luôn. Thay vì đi thang máy như người ta để leo lên mặt đất thì mình lại chọn cách đi bộ. Hơ hơ hơi khác người( vì chỉ thấy có mình mình). Mà quả thực nếu đi thang máy thì mình lại phải lên tầng G rồi lại phải ra khỏi toà nhà đó để sang toà nhà mình làm việc. Rất chi là bất tiện. Đến nơi rồi mà cái thẻ từ nhất quyết không cho mình đi vào. Mặc dù mình bấm vào nó cứ kêu chít chít nhưng đẩy muốn bật tung cửa cũng không được. May quá lúc đó lại có người đi vào. Đi lanh quanh thế nào mình lại lạc vào một phòng khác. Ngơ ngơ ngáo ngáo nhìn những con người không quen biết. Thế là lập tức có một chị ra hỏi mình vào đây làm gì. Mình thực ra cũng làm chung tầng với chị ấy, cũng là nhân viên chính thức chứ có phải đứa nào vô danh đâu mà hỏi thế. Nhờ sự chỉ bảo tận tình, mình cũng tìm được phòng làm việc. Không khí ban đầu cũng dễ chịu lắm, vì mọi người ai cũng nhiệt tình. Nào chị HằngĐM nè. Chị này á, rất chi là bé tí teo nhưng lại là người chủ trò đưa ra những sáng kiến và hoạch định chiến lược cho nhóm FIC Team chúng mình. Chị ý nhìn thì có vẻ khó gần nhưng lúc nói chuyện toát ra vẻ nhiệt tình và có trách nhiệm với công việc. Tự nhiên mình rất mến chị ý. Mới lại cũng không được làm việc với chị lâu nữa rùi. Đến 30/4 là chị thôi việc để đầu quân làm cho một công ty riêng của người bạn. Ít người nhưng có nhiều thử thách. Hợp với dáng chị ý. Nhóm FIC của mình có bốn người. Thiệt là một quân số ít ỏi so với con số mấy ngàn người của công ty. Lúc chị Hằng đi nữa là chỉ còn lại ba người. Một sự mất mát lớn. Thế nên khi nghe nói mình có ý định nghiêm túc làm cho công ty, chị đã quyết tâ đào tạo mình thành người thay thế cho chị. Nhưng thiệt tình ban đầu, thấy công việc cũng nhiều quá. Không biết có kham nổi không đây.
Đồng nghiệp thứ hai của mình là chị PhươngNT2. Chị này có lẽ mình đã gặp ở đâu đó vì nhìn mặt rất quen. Chị rất chi là dễ gần, cõ lẽ vì sự chân thật toát ra ở chị, làm cho mọi người đều dễ chịu. Mình nhất định phải tìm hiều xem đã gặp chị ở đâu mới được. Sau này nếu chị Hằng đi thì có lẽ chị Phương là người mình cần phải nhờ vả nhiều nhất đây.
Đồng nghiệp cuối cùng là MinhNTA. bạn ý có một cái tên thật dài và khó đọc, thêm nữa lại rất teen. Thế nên nhiệm vụ của bạn ý là người khởi xuớng các phong trào và tạo không khí vui vẻ cho nhóm. Mình và bạn ý mới gặp nhau nhưng rất hạp cạ. Hứa hẹn còn có nhiều Show diễn thú vị.
Ban sáng còn làm quen với công việc nhưng buổi chiều là phải bắt tay vào việc. Mình và MinhNTA phải viết một bài phóng sự. Công ty lại nằm ở ba toà nhà khác nhau. Mỗi cái lại nằm xa nhau ơi là xa. Chỉ cần đi hai vòng qua lại thui, da mình sẽ đổi màu thui. Vậy mà buổi chiều đó, hai đứa cũng lết lên lết xuống được ba vòng mới phỏng vấn sơ sơ được bốn năm người. Khè khè, mọi người ở đây ý, hết sức là nhút nhát và bẽn lẽn. Mình toàn phỏng vấn các bạn nam thui. Xong việc lại lết về phòng làm việc, nghiên cứu tình hình công việc. MInhNTA rất chi là tử tế cho mình mượn Headphone nghe nhạc. Thời gian cứ trôi qua vèo vèo. Cứ tưởng mọi chuyện êm xuôi nhưng đời có bao giừo toàn màu hống đâu. Cua đến, ngồi thừ chán chường nhìn đống công việc được giao. Bạn ý cũng bắt đầu đi làm quen với mọi người. Nhưng đến khi gặp chi HươngHTV thì không biết chị ý đùa giỡn seo đó làm bạn ý đùng đùng bỏ về. Thế là một cuộc họp nội bộ đã được diễn ra. Phải qua ba cái phòng họp thì mới kiếm được một chỗ tử tế vì cái thì lạnh như kho đông lạnh, cái lại như nhà tù hoả lò. Chị Hằng giảng cho một thôi một hồi về tình hình công việc, phải làm như hế nào. Hồi xưa chị đã bắt đầu ra sao. Nghe giọng chị rất thiết tha và tâm huyết. Mình nghe thấy rất xúc động. Đến cuối cùng là lấy ý kiến cá nhân. Chị hỏi" Mọi người muốn làm ở phần nào? cứ cho chị biết để chị xác định plan". Mình thì thấy vẫn ổn, vì mới bắt làm mà. Công việc cũng chưa thúc bách. Nhưng Cua thì không thí, bạn ý chán lắm cái công việc này rồi. Thế là bạn ý quyết định xin nghỉ, mặc cho từo hợp đồng đã được kí, mặc cho sự bức xúc cảu chị Hằng. Mình thực sự không biết rồi đây khi chỉ còn có ba nguời thì ai sẽ kham nổi công việc của bạn ý. Chắc cũng lại là mình.
Một ngày kết thức nhiều niềm vui mà cũng nhiều nỗi buồn. Ra về với các đồng nghiệp, nhưng ác mộng đã đến. Người ta đã dắt xe của mình đi đâu, tìm gần chết. Có khi nào mình phải ở lại đây cho đến đêm mới tìm thấy xe không? Thấy vẻ mặt đau khổ của mình, anh giữ xe đẹp chai, mặt búng ra sữa liền lăng xăng đến giúp đỡ mình. hai đứa thất thểu đi qua hết hàng xa này đến hàng xe khác. Cuốicùng khi mình dã chán nản lám rồi thì đột nhiên thấy chiếc xe yêu quý của mình. Mừng rối rít, chưa bao gìơ mừng như thế này. Mình vẫy tây, vẫy đuôi cho anh giữ xe cứ như con ki ki đựoc cục xương ý. Cũng thật cảm ơn anh ý. À mà còn chuyện này nữa, mình đã tiêu một khoản kha khá cho bữa ăn trưa xa xỉ. Cứ tình hình này, mình sẽ không còn xu lương nào nữa.

Entry for April 13, 2008 Cuối tuần


Entry for April 13, 2008 Cuối tuần

Hôm nay lại cuối tuần rồi. Mà cuối tuần thì nên nghỉ ngơi chứ nhỉ. Mọi người ơi, cùng nằm phè, phơi bụng nghỉ ngơi đi nào.



Entry for April 12, 2008 Kỳ vọng

Hôm nay là ngày của kì vọng. Kì vọng của chính mình và của nhiều người khác nữa. Mong muốn được trải lòng mình nhiều hơn nữa. Được thể hiện bản chất của mình hơn nữa trước mọi người. Càng lúc càng muốn mình trở nên trong suốt, chân thật, đơn giản. Để ai nhìn vào cũng biết là lúc nào là ta đang buồn, vui, chán chường. Càng ngày càng trở nên mẫn cảm hơn với nhiều thứ. Những chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng cũng để lại nhiều suy tư. Thật ra hôm nay đi học, kì vọng mình có thể nói chuyện lại bình thường với Cua. Cũng chẳng có gì sứt mẻ, nhưng vẫn thấy có một bức tường. Có những thứ mà đôi khi chẳng ai nghĩ giống như ai. Cũng thấy cảm ơn bạn ý nhiều, vì những lúc mình buồn nhiều nhất, chán nhất có bạn ấy ở bên cạnh. Cho mình nhiều bài học về nhìn đời, nhìn người. Mình chính là mình trước bạn. Một tuần rồi, hai đứa chẳng gặp nhau nhiều. Cảm thấy lòng cũng hụt hẫng. Thấy mình đánh mất một cái gì đó khó gọi tên. Cũng biết bạn đang thay đổi trên con đường nhìn nhận chính mình. Bạn có lẽ thất vọng vì mình không có những điều mà bạn kì vọng. Nhưng chẳng sao cả, vì mình cũng tạm gọi là hiểu bạn. Có thể chờ một ngày bạn hoàn thiện mình, lấp đầy những khoảng trông trong lòn bạn. Lúc ấy bạn và mình lại như xưa.
Mà không chỉ riêng đối với Cua mà còn với Thằn lằn nữa. Chúng mình đã từng là bạn thân thật thân. Đến nỗi Công công lúc nào cũng nói" Hai đứa mày có bệnh không đấy". Nhưng bây giờ thì chấm hết cả rồi. Những khoảng trắng không lấp đầy. Tut..tut..tut..Tất cả là có thể là do sự kì vọng. Làm sao mà ai cũng trong suốt như tuyết, giản dị như gió được. Mình không thích khi lúc nào cũng phải nhìn tâm trạng vui vẻ của Thằn lằn. Một khuôn mặt bất di bất dịch, những câu chuyện phiếm, những nụ cười vô tư. Nhưng đâu phải lúc nào cũng vậy. Con người ai mà chả có lúc hỉ, nộ, ái, ố. Mình chịu chết không nhìn được bạn ý nghĩ gì, bạn ấy có buồn, vui, giận dữ hay không? tại sao khi buồn thì không khóc cho nhẹ lòng? Khi giận dữ thì quát tháo lên, hoặc khi chán chường thì u sầu chẳng hạn? tại sao lúc nào cũng phải làm mặt vui vẻ? Nhiều lúc muốn nói thẳng ra giữa hai đứa có những khúc mắc gì nhưng nhìn thấy mặt vui vẻ của Thằn lằn lại thôi luôn. Khuôn mặt cười, ám ảnh kì dị. Đi vào cả những giấc mơ. Kì vọng thật nhiều bạn sẽ mở lòng với mình hơn nữa. Để hai chúng ta không chỉ là những người dưng.
Kì vọng thứ hai trong ngày là dành cho các thành viên trong lớp. Không phải ngẫu nhiên mà tất cả hơn trăm con người tự nhiên chui vào một lớp BC. Tất cả là sự tích hợp của lòng đam mê, sự tình cờ. Sống đời sinh viên, lớp học có lẽ là gia đình. Nơi mà mọi ngày, ta đều háo hức đi học. Không phải vì mình ham học hỏi mà chỉ vì muốn nhìn những khuôn mặt thân quen, được trò chuyện với họ những câu chuyện vu vơ của đời sinh viên. Đến nay đã gấn bồn năm, ai cũng tự tìm cho mình một nhóm hợp rơ. Cũng biết được ai nổi bật, ai sống nội tâm. Nhưng tất cả vẫn là gia đình chung BC. Thật sự chưa bao giờ mong muốn như lúc này, các thành viên hãy bỏ qua một chút ích kỷ của bản thân mình. Ai mà chẳng muốn mình hơn người khác. Tại sao còn một chút thời gian thôi mà nỡ lòng nào đi ganh tỵ nhau, hoặc cứ khư khư giữ cho bản thân mình. đơn cử chỉ là chuyện cỏn con thôi, tài liệu ôn thi. Một số người đã có tài liệu nhưng cứ giấu kín, đến khi hỏi mới lòi ra. Mượn cũng không cho mượn. Trong khi cũng chẳng phải tự soạn ra mà chỉ đi mượn của khoá trước. Còn nhiều chuyện nhì nhằng nữa, không tiện kể. Thôi thì còn mấy nữa, ráng sống tử tế với nhau một chút để mai sau còn có kỉ niệm mà nhớ về nhau.
Bây giờ đến lượt kì vọng về chính mình. Thứ hai chính thức bắt đầu đi làm. Cũng nhiều lo sợ, nhưng cũng không phải thiếu tự tin. Nhưng cảm giác chán chường vẫn xâm chiếm. Đi làm, khẳng định bản thân mình? hay chỉ để lấp đi những khoảng trống. Thật sự kì vọng mình thoát khỏi cái cảnh bế tắc, thấy đời chẳng đáng sống tí nào. mặc dù cũng chẳng có gì phải đau khổ ai oán. Chán cái sự đơn điệu, tẻ nhạt của cuộc sống hiện tại. Làm sao để giảm bớt những mơ mộng, sống với thực tế đi. Cũng cái may mắn là tìm được một môi trường làm việc khá hấp dẫn, con nguời thân thiện cởi mở. Thôi, ráng làm. Chẳng sợ đếch gì ai hết, chỉ sợ chính mình. ôi, sợ mình phản bội mình quá.
Sau nữa là kì vọng của người khác đối với mình. Người đầu tiên là mẹ. mẹ gọi điện" Con có muốn làm phi công không? Ngập ngừng, khó hiểu. ý mẹ là gì? người ta đang tuyển phi công, hay con thi thử vào làm cho biết đây đó, tìm kiếm cho mình một cơ hội?'' Gần ba mươi năm làm báo của mẹ đúc kết được rằng" Con gái theo nghề báo khổ lắm" Thế nên mẹ lúc nào cũng muốn con kiếm được một việc gì ổn định, không phải lông bông nữa. Thấy đề nghị của mẹ cũng tức cười. Nhưng trả lời mẹ luôn. Con vẫn muốn làm báo, mẹ ạ. Không phải là làm báo thực thụ nhưng ít nhất cũng liên quan. " Con đang làm thử việc tại công ty, ra trường chắc ổn định chỗ đó luôn? Mẹ cười sung sướng? Có phải nỗi lo đã trút được nên nhẹ nhõm thế không nhỉ?
mẹ à, từ khi con theo nghiệp của mẹ, con cũng đã xác định tư tưởng cho mình rồi. Con tin vào bản thân con. Con cũng biết mẹ không muốn con theo nghề báo nhưng khi con chọn rồi mẹ cũng lại kì vọng con làm một nhà báo thực thụ. Nhiều lúc kì vọng đó lớn quá, nó đè nghiến lấy con. làm con chìm ngập trong vũng lầy của sự ăn năn, mất lòng tin vào chính mình. Con biết công ty này không phải là lựa chọn cuối cùng của con. Con chọn nó chỉ để mẹ thấy con cũng có một chút thành quả nào đó. Để khỏi phụ lòng tin của mẹ. Nhưng cũng chính nhờ kì vọng của mẹ mà con đã không sớm ngã lòng. Những lúc con buồn, thực sự muốn gọi cho mẹ để kể mẹ nghe về nỗi buồn ám ảnh, day dứt con. Khi nhấc máy lên rồi lại hạ xuống, vì con không muốn mẹ buồn, thất vọng, lo lắng cho con. Từ đó qua mỗi khó khăn con lại tập chịu đựng và lại đứng lên. Cuộc đời chỉ mới mở ra trước mắt thôi. Con còn phải suy nghĩ, suy nghĩ thật nhiều.
Cha, qua 23 năm sống trên đời này, những năm gần đây con mới nhận ra cha yêu thương con biết nhường nào. Khi còn thơ bé, vì gánh nặng gia đình, con chỉ biết đến tình yêu của cha qua những lời nói dạy bảo khi con hư. Càng lớn khoảng cách giữa cha và con càng xa ra. Cả hai đều có mối quan tâm riêng. Con với chuyện học hành, bạn bè, trường lớp. Nhưng từ đây trở đi, con thấy cha hay xoa đầu con khi con có thành tích tốt. Nhưng cái vuốt ve, âu yếm vụng về. mà con vô tâm không để ý. Rồi con vào đại học, cũng chẳng chuyện trò nhiều với cha. Mỗi lần về lại thấy tóc cha bạc nhiều. Nhưng bù lại cha đã thể hiện tình cảm nhiều hơn. Con dần thấy tình càm ấy thấm ướt tâm hồn mình, làm sống dậy biết bao tình cảm tốt đẹp giữa hai cha con. Cha không kì vọng ở con nhiều như mẹ. Cha chỉ mong con ra trường sống ổn định như chị. Thế là cha đã yên tâm rồi. Cha ơi, khi đã gần ra trường, sống với nhịp thở tất bật của phố thị. Con mơi thấy tình cảm gia đình quý giá biết bao. Chưa bao giờ con nói cha "Con yêu cha lắm". Nhưng thâm tâm con cảm ơn cha biết bao. Cha cho con cuộc đời này, và mang lại cho nó nhiều niềm tin.

Entry for April 11, 2008 Lễ tốt nghiệp

Hôm nay, Quả Táo đi dự lễ tốt nghiệp của bạn Móm. Cô bạn thân nhất trần đời của Quả Táo. Vượt qua quãng đường xa mù tít tắp từ nhà tới trường của bạn ý. Trời nắng sao mà nóng thế. Che hết cả người chỉ chừa có mỗi cái chân vì làm biếng mang vớ. Thế là trời hành cứ chiếu ánh nắng nóng bỏng vào chân quả táo làm rộp nó cả lên. Trời nắng nhưng thiên hạ vẫn đổ nhau ra đường như thường lệ. Vì ai mà chẳng phải đi làm. Nhưng càng ngày thiên hạ càng đi xe ẩu đến khiếp cơ. Quả táo đã mấy lần va phải các anh, các chị lái xe từ trong hẻm cứ phóng vèo vèo ra. Và lại vì trên đưòng có mấy cái banner khẩu hiệu" khi va chạm nói năng nhỏ nhẹ với nhau" nên quả táo cũng làm phải nhe răng như khỉ cho qua. Nhưng khốn nạn thay, trên đường lại ngày càng mọc lên la liệt nào là lô cốt. Đi qua con đường nào cũng phải chen chúc nhau trong những cái hố, cái ngõ. mà trời thì lại nắng như đổ lửa chứ. Thật là không có cái khổn nào bằng. Nhưng cuối cùng thì cũng đến đích. Theo thói quen thường có, Quả táo phóng vù vù vào chỗ gửi xe. Cứ tưởng như trường mình, chạy ào lên cho người ta xem đít(xe). Ở đây người ta chỉ nhìn hiệu xe rùi ghi ghi, bấm cái cụp tờ giấy vào căm xe. Quả táo lỡ chạy lên trên rùi đành phải chới với kéo lại để lấy tờ phiếu. Bạn giữ xe làu bàu chửi Táo bằng tiếng bắc" Đi kiểu gì thế không biết". Hờ hờ mệt ơi là mệt nghe làu bàu cũng tức muốn chửi lại cho bõ ghét những vì hôm nay là ngày vui của bạn nên nhẫn nhịn là trên hết. Lại nhe hàm răng nham nhở ra cười một cái làm cho thằng bé không hiểu cứ trơ mắt ra nhìn kiểu như là "con này dở người hay sao ấy nhỉ'. Lạ nước lạ cái, Quả Táo đi lăng quăng hết chỗ này sang chỗ khác. Mệt phờ rùi cũng thấy chỗ bạn Móm đang được trao bằng. Mãi trên hội trường tầng hai. Mà muốn đi được len đấy phải vượt qua được báo bảo vệ có nụ cười mê hồn với lúm đồng tièn sâu hoắm. Cứ hễ ai đi qua là bác ý lại sấn tới đòi một tờ giấy xanh xanh đỏ đỏ( tờ giấy mời). Quả Táo không có tờ đó vì không được bạn Móm mật báo cho biết. Quả táo lấy thế xông tới, đi ào theo một đoàn đại đại biểu lô nhô lốc nhốc các bậc phụ huynh lão thành, đến các bạn thiếu nhi. Nhưng cứ như có mắt thần ấy, Bác ý túm thế nào mà cả đoàn đi qua hết chỉ có mình Táo bị giữ lại. Hờ hờ thiệt là phiền phức quá đi. lại phải giở cái bài năn nỉ ỉ ôi cũ rích muôn thủa" bác bảo vệ đẹp chai ơi, bác cho cháu qua lần này thôi. Sắp tới lượt bạn Móm của cháu nhận bằng rùi. Giọng Táo như sắp khóc luôn. Nhưng bác ý chỉ nợ nụ cười hiền từ." không được cháu ạ. Nguyên tắc là nguyên tắc". Thật là tức không chịu được, qủa táo nổi điên ngồi đánh cái phẹt lên cái ghế giữa sảnh, mặc cho bàn dân thiên hạ đằng sau bị che khuất tầm nhìn với cái tivi thông lên hội trường. Nhiều tiếng xì xào nhưng táo ta mặc kệ. Chong mắt lên tivi cuối cùng cũng thấy cô nàng Móm trong tà áo cử nhân thiết tha đủng đỉnh, ưỡn ẹo lên nhận bằng. Quả bạn của Quả Táo có khác. Đi cũng khác người. Xong xuôi, bạn ý đủng đỉnh đi xuống cầu thang, nơi có Quả táo đang đỏ mắt chơ mong. Hai đứa ào ra ôm nhau làm bàn dân thiên hạ cứ tưởng hai đứa này les. Nhưng mặc kệ, sau gần năm năm đèn sách bạn ý đã là cử nhân. Thì cái ôm này có nhằm nhò gì. Tưởng tượng mình cớ sáu tháng nữa cũng thế này. Ôi hạnh phúc làm sao. Hai đứa lẩn quẩn chụp hình, ngắm nghía tí xíu thì đã mệt phờ râu. Thui tốt nhất nên đi về nghỉ ngơi cho khoẻ. Cơn bốc đồng đã qua, Quả Táo lại trở về với vẻ mặt thưởng xuyên của mình. Ủ rủ, ù rù. Đã thế bạn Móm lại còn làm mất thẻ xe, bị giam xe đến 7 giờ tối mới được lấy. Đúng là xui ghê, không có duyên tí nào với anh gửi xe cả. Đành đi về vậy. Thế là toi mất một ngày vui.

Entry for April 09, 2008 Rỗng


Gần cả tuần rồi, Quả Táo sống một mình. Ăn, chơi, giải trí một mình. Quả táo không buồn, cũng không vui. Chỉ thấy cần phải sống như vậy. Quả táo cũng chẳng muốn ra ngoài. Sợ những tiếng động ồn ỹ, những câu chuyện vô vị. Cái không khí nóng bức , ngột nạt cứ đeo bám mãi. Lưng mỏi, xương cốt rã rời vì nằm đọc sách. Dạo này Quả táo hay chìm dắm trong những trang sách. Cũng không biết để làm gì. Giết thời gian chăng. Cả căn nhà có 16m2 nhưng cứ như toà nhà cổ, không người. Dưới thì lạnh đến rung mình, trên gác thì nóng đến người bong nhẫy. Cả ngày quả táo chỉ lẩn quẩn trong cái không gian từ mái xuống nhà dưới. Khi nào muốn nghe tiếng người lại bật tivi, nhưng cũng chẳng để lọt tai tiếng nào. Dạo này không biết thế nào, quả táo lại hay nghĩ ngợi những chuyện vẩn vơ. Cũng chẳng thiết đến một cái gì. Đêm, không ngủ được. Giấc ngủ chập chờn. Ngày, những cơn mơ mộng mị. Mặt sưng, con mắt thâm đen. Một ngày qua đi, rồi lại hết một tuần. Hôm nay, quả táo chợt nhớ mình chưa làm đủ nghĩa vụ với trường học, đóng học phí. Tiện thể cũng muốn ra đường, tìm lại một chút mới mẻ. Vào phòng tài chính, qua hai lần cửa song sắt quả táo mới đóng được học phí. Nghe cô thu ngân càu nhàu “Em học báo chí phải không, nhắc các bạn đóng học phí đi? Không đóng đến lúc thi lại kêu gào trên báo là đối xử không công bằng. Toàn dân báo chí nợ tiền rồi lại to mồm”. Qua cổng hai đóng học phí kì này, anh thu ngân mỉm cười vui vẻ “em học báo chí à”. Lâu rồi quả táo mới thấy anh thu ngân vừa trẻ lại vừa đẹp chai dị? Ra khỏi đó, Quả táo cho phép mình cười khà khà cho thoả mãn. Ai thấy lại tưởng Quả táo điên thật, nhưng buồn cười quá. Đứng là dân báo chí vừa lắm chuyện lại vừa già mồm. Thật là tai tiếng quá. Thấy mình cất công ra ngoài cũng không uổng.

Tiện thể đến thư viện muợn sách về luyện, lâu lắm không thấy Quả Táo đến nên cô ấy hỏi “ Em muợn lần đầu à?” Trả lời qua quýt vì sợ lại làm sai gì đấy. Nhưng không lần này cô ấy lại chỉ mình tận tình điền vào chỗ này, phải trả như thế nào. Không biết hôm nay là ngày gì mà mọi người lại vui vẻ thế nhỉ. Ra về, quả táo lại chạy lang thang ngoài đường. Không nhìn đường mà chỉ nhìn vào công tơ mét trên xe. Nóng bỏng rát chân, mặt nhễ nhại mồ hôi. Quả táo nhớ đến thiên đường của mình. Ngôi nhà không một bong người nhưng lại luôn mát mẻ và tự do. Phải rồi phải về nhà thôi.

Entry for April 05, 2008 Hạnh phúc là gì?



Đã qua lâu rồi ngày học môn đạo đức nghề báo. Trong đó có đoạn định nghĩa hạnh phúc là gì? Cũng lảng tránh hoặc suy nghĩ mông lung về nó. Đến thời gian này, ý nghĩ về hạnh phúc lại thoáng lướt qua trong đầu, để lại chút dư vị của nó. Dù mông lung nhưng trong ảo vọng của mỗi người, ở một nơi nào không thể với tới, có một hình dung lung linh mà ai cũng thực sự thèm muốn, lớn hơn cả niềm hi vọng, mạnh hơn cả ánh sáng, có tên là Hạnh Phúc. Có bị hỏi bất ngờ thì ai cũng lảng tránh về nó, nhưng khi nghĩ lại nó lại rất gần, khiến người ta nghĩ chỉ cần với tay là lấy được. Một mái ấm gia đình, nơi những con người ruột thịt gần gũi với nhau. Sống bởi một thứ mà người ta gọi là tình yêu chứ không phải từ trách nhiệm hay những đòi hỏi. Một công việc đủ để người ta cảm thấy muốn cống hiến hết mình, và một môi trường làm việc thân thiện cởi mở. Cũng có khi đó là sự chân thành với nhau hơn nữa. Không bỗng nhiên lại trào nước mắt khi nghe mẹ nói :“mẹ nhớ con”. Những người lâu dần sống với nhau, không phải máu mủ ruột rà, kiểu như ở trọ cũng này sinh một mối quan hệ thân thiết. Nó như một sự mặc định phải quan tâm, chia sẻ với nhau vậy. Khi người dó đi vắng, mất đi hoặc chuyển nhà đều để lại một khoảng trống khó mà lấp đầy. Lúc đó lại phải bắt đầu tìm kiếm một thứ khác để quan tâm, chia sẻ. Những người trong gía đình cũng vậy, một khi có sự xa mặt cách lòng thì tình yêu cũng phai nhạt dần. Người ta sống với những gì hiện hữu ngay trước mắt mình, càng gần gũi bao nhiêu càng cảm nhận rõ rang hơi thở của nó. Có khi nhẹ nhàng như nắng sớm mai, có khi lại dữ dội như song biển ngày giông. Có muốn xoá bỏ đi cũng không thể được. Con người là những thực tại yếu đuối. Luôn luôn bị chi phối vì tình cảm, nhưng lại không chịu thể hiện nó ra. Mỗi ngày, phải đối mặt với bao suy nghĩ, hiện tượng nhưng cuối ngày trước khi đi ngủ vẫn thấy mình là mình. Nhắm mắt vẫn nằm mơ thấy những điều tuyệt diệu đã qua, những nỗi buồn đang tới. Và cứ thế, dù có huyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi và chỉ trôi đi mãi, không ngừng.