Anh chàng phiền toái

Dạo này bị xì chét nhiều vì một anh chàng. Anh này là đệ tử của mama tớ. Được mama tớ giao trách nhiệm huấn luyện tớ. Anh ý làm ở báo Nông nghiệp nên tớ cũng bu theo để làm báo nông nghiệp. Vì tớ ko biết đường xá và phong tục cũng như các cách cư xử sao cho phải đạo ở miền Bắc nên suốt ngày hai đứa đi với nhau. Cả tuần nay tớ toàn làm về cúm. Hết lê lết từ chung cư cúm cho đến chầu chực ở bộ y tế. Tớ cứ tới tòa soạn, rùi anh ý sẽ chở tớ đi tất cả những nơi ý. Vừa đi anh ý vừa giải thích cho tớ những cái gì mà dân Bắc hay quan tâm hay giới thiệu những địa điểm hay ho của hà nội. Sau đó do cái sự vô tư thường ngày của tớ thì anh ý nhận ra là phải lo lắng cho tớ nhiều hơn nữa chứ không thể để thả rông được. Trong khi tớ thấy điều đó không cần thiết. 
Cứ thế ngày qua ngày, tớ và anh ý cứ dính chùm với nhau. Bi giờ nói về quan điểm của tớ về anh này: nhiệt tình đến quá đáng, sửa tớ từ chi tiết nhỏ nhặt nhất đến chi tiết lớn nhất như ăn mặc, nói chuyện.Tự dưng cảm thấy mất tự do, cảm thấy mình như đứa con nít mới lớn chả biết gì, hoặc tệ hơn nữa là một đứa mới từ trên trời rơi xuống. Tớ thì nghĩ là không phải tớ không biết mà chỉ là không muốn quan tâm đến những chuyện đó nhiều thôi. Nếu không thì tớ vẫn sẽ bị hòa lẫn vào với mọi người. Quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt, đoán xem người này người kia có hài lòng không. Thế để mà làm gì cơ chứ. 
Tối tớ về nhà còn bao nhiêu việc để làm, và muốn nghỉ ngơi, nhưng ngày nào anh ý cũng hẹn đi uống nước hoặc làm gì đó. Mấy ngày đầu thì tớ cũng thấy nên làm quen với mọi thứ thì tớ đi. Nhưng càng về sau cảm giác bó buộc càng nhiều. Lại phải nghĩ ra bao nhiêu lý do để nói dối từ chối. Anh ý lại bảo là tớ nói dối, ko muốn gặp anh ý. Thế là tớ bảo thẳng là tớ mệt nên ko muốn đi chơi. Anh ý lại mỉa mai mới có từng đấy mà mệt cái gì, rùi gọi điện đủ kiểu. Buổi tối chúng tớ chẳng bao giờ nói chiện công việc, toàn những chiện lăng nhăng lít nhít, trả lời những câu hỏi không đâu, vu vơ nhiều nhiều ý nghĩa của anh ý. Tớ chả biết anh ý nghĩ quan hệ chúng tớ như thế nào mà có thể đùa chọc như thế. Tớ thì thực sự khôg muốn tiến xa hơn. 
Từ giờ tớ đã quyết định là nói thẳng cho anh ý biết mình nghĩ như thế nào và muốn được đối xử ra. Không ở trong cái thế bị động như thế nữa. Vừa mất tự do vừa mất thì giờ cho những chuyện vô bổ. Khổ cái khi tớ nói thẳng thì anh ý lại bảo là anh ý chẳng có ý gì, em đừng hiểu lầm. Mèn làm như thế người ta không hiểu làm mới lạ.

Đăng nhận xét