Hiển thị các bài đăng có nhãn hà nội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hà nội. Hiển thị tất cả bài đăng

Anh chàng phiền toái

Dạo này bị xì chét nhiều vì một anh chàng. Anh này là đệ tử của mama tớ. Được mama tớ giao trách nhiệm huấn luyện tớ. Anh ý làm ở báo Nông nghiệp nên tớ cũng bu theo để làm báo nông nghiệp. Vì tớ ko biết đường xá và phong tục cũng như các cách cư xử sao cho phải đạo ở miền Bắc nên suốt ngày hai đứa đi với nhau. Cả tuần nay tớ toàn làm về cúm. Hết lê lết từ chung cư cúm cho đến chầu chực ở bộ y tế. Tớ cứ tới tòa soạn, rùi anh ý sẽ chở tớ đi tất cả những nơi ý. Vừa đi anh ý vừa giải thích cho tớ những cái gì mà dân Bắc hay quan tâm hay giới thiệu những địa điểm hay ho của hà nội. Sau đó do cái sự vô tư thường ngày của tớ thì anh ý nhận ra là phải lo lắng cho tớ nhiều hơn nữa chứ không thể để thả rông được. Trong khi tớ thấy điều đó không cần thiết. 
Cứ thế ngày qua ngày, tớ và anh ý cứ dính chùm với nhau. Bi giờ nói về quan điểm của tớ về anh này: nhiệt tình đến quá đáng, sửa tớ từ chi tiết nhỏ nhặt nhất đến chi tiết lớn nhất như ăn mặc, nói chuyện.Tự dưng cảm thấy mất tự do, cảm thấy mình như đứa con nít mới lớn chả biết gì, hoặc tệ hơn nữa là một đứa mới từ trên trời rơi xuống. Tớ thì nghĩ là không phải tớ không biết mà chỉ là không muốn quan tâm đến những chuyện đó nhiều thôi. Nếu không thì tớ vẫn sẽ bị hòa lẫn vào với mọi người. Quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt, đoán xem người này người kia có hài lòng không. Thế để mà làm gì cơ chứ. 
Tối tớ về nhà còn bao nhiêu việc để làm, và muốn nghỉ ngơi, nhưng ngày nào anh ý cũng hẹn đi uống nước hoặc làm gì đó. Mấy ngày đầu thì tớ cũng thấy nên làm quen với mọi thứ thì tớ đi. Nhưng càng về sau cảm giác bó buộc càng nhiều. Lại phải nghĩ ra bao nhiêu lý do để nói dối từ chối. Anh ý lại bảo là tớ nói dối, ko muốn gặp anh ý. Thế là tớ bảo thẳng là tớ mệt nên ko muốn đi chơi. Anh ý lại mỉa mai mới có từng đấy mà mệt cái gì, rùi gọi điện đủ kiểu. Buổi tối chúng tớ chẳng bao giờ nói chiện công việc, toàn những chiện lăng nhăng lít nhít, trả lời những câu hỏi không đâu, vu vơ nhiều nhiều ý nghĩa của anh ý. Tớ chả biết anh ý nghĩ quan hệ chúng tớ như thế nào mà có thể đùa chọc như thế. Tớ thì thực sự khôg muốn tiến xa hơn. 
Từ giờ tớ đã quyết định là nói thẳng cho anh ý biết mình nghĩ như thế nào và muốn được đối xử ra. Không ở trong cái thế bị động như thế nữa. Vừa mất tự do vừa mất thì giờ cho những chuyện vô bổ. Khổ cái khi tớ nói thẳng thì anh ý lại bảo là anh ý chẳng có ý gì, em đừng hiểu lầm. Mèn làm như thế người ta không hiểu làm mới lạ.

Ngày của mưa và nắng

Mẹ đi công tác tối qua. Ở nhà chỉ còn ba chị em, tha hồ mà dung túng cho nhau. Sáng nay mình ăn sáng lúc 8 giờ và cả lũ ăn trưa lúc 3 giờ kém. Từ bệnh cảm cúm đã chuyển sang bệnh ho. Bé Hoa đi mua cho một mớ thuốc. Uống xong mình bị mệt, đi ngủ li bù từ sáng tới chiều. Trời nóng, mình bật quạt rùi cứ thế trùm mền đắp kín mít. Èo ngủ dậy ko dám ngủ nữa vì sợ phát phì lên.

Trời mưa thì ngại ra đường, mà trời nóng quá cũng ko muốn đi. Mà thật tình cũng chả biết nên đi đâu. lại ở nhà. Mẹ đi công tác Dak lắc, papa cũng đi theo luôn. Hai ông bà đặt một phòng ở khách sạn. Khiếp hai ông bà già mà tình tứ quá. Nghe mama bảo papa mua cho hai quả sầu riêng, ăn phát ớn. Gọi điện về khoe với con cái. Giờ thì hai ông bà đang đi câu cá. mèn không tưởng tượng nổi.

Về nhà có hai hôm mà thấy mama cứ phát sốt lên vì công việc. Mặt mày nhăn nhó và miệng thì lẩm bẩm. Đêm đến ko ngủ được cứ đi lờ phờ trong nhà. Công việc đã nhiều stress như thế thì lấy thời gian đâu mà nghĩ đến con cái nữa. Đã có câu giải đáp cho mình là tại sao mẹ chẳng bao giờ hỏi han khi mình còn ở trong xì gòn. Vì còn có quá nhiều việc choán hết cả đầu óc cơ mà.

Sau hai ngày suy nghĩ thì mình thực sự muốn đi làm báo. Cảm tưởng lại làm văn phòng ngày tám tiếng đã thấy oải. Thôi thế là quyết định đi làm báo nhé. Dứt khoát đấy.

Sáng nay giời nắng chang chang, chiều lại mưa. Chả hiểu nổi nó bị cái gì.

Hà nôi mùa mưa bão

Hôm nay về tới Hà nội rùi nhé. Bôn ba đâu rùi cũng về với gia đình. Cái số mình chắc thầy bói bảo là không được xa gia đình nữa bước mới phất quá. Lại bị thiệt hại nặng nề về kinh tế. Bo anh lái tắc xi 10k mà điện thoại rớt trên xe anh ý cũng không cho xin lại. Đúng là làm ơn mắc oán mà. Lần thứ hai trong năm bị mất điện thoại. Bùn

Chiều mưa lướt thướt, mình và bé Hoa mặc áo mưa lết thết đi lấy lại Sim và mua điện thoại mới. Cảm giác vẫn như cũ về hà nội là nhìn cứ bẩn bẩn từ con đường, xe cộ cho đến nhà cửa xung quanh. Dạo này quanh khu nhà mình nhiều building mọc lên rất hoành tráng. Có cả con phố toàn building như con đường dọc bờ biển của Nha trang hay vũng tàu. Đi qua sân vận động Mỹ đình thấy rất nhiều giai thanh, nữ tú và ông bà già đứng thả diều. Thấy cũng hay hay.

Mình tậu một cái điện thoại màu hồng, của LG nhẹ như lông hồng. Hứa hẹn em này sẽ gắn bó lâu dài với mình. Vì làm biếng mua lại điện thoại lắm òi. Lưu lại số cũng mệt nghỉ. Hic hic