Đời cơ bản là buồn. Chiều buồn buồn nhắn tin cho bạn Ù. Cũng chả muốn bạn nhắn lại vì thể nào bạn cũng bảo mình cố gắng lên thôi. Trong mấy tuần qua không biết bao nhiêu người bảo mình cố gắng lên. Lòng thì bảo quyết tâm nhưng hành động thì cứ lửng lơ, chả thấy cái gì cố gắng hết mình cả. Tự nhiên nổi hứng muốn đi coi phim hoặc làm gì đó tung tăng ngoài đường. Thế là lên xe đến đón thằng em đang học thêm, vi vô khắp hà nội. Ngồi lâu đến nỗi chai cả mông. Vì cũng muộn rồi nên hai đứa không kịp coi phim, chỉ đi lòng vòng hết con đường này sang đường khác. Em nó cũng buồn vì cố gắng nhiều, học hành thâu đêm suốt sáng để thi vào lớp chuyên. Ai ngờ cái bệnh cúm A/H1N1 đáng ghét làm trường nó đóng cửa ko thi luôn. Thế là nó rớt mất cơ hội vào lớp chuyên.
Trời mới mưa xong cũng chẳng mát mẻ hơn là bao, chỉ được cái đỡ khói bụi. Hai đứa ngẩn ngơ đi tìm cái hồ Hoàn kiếm. Mình chỉ đường thế nào thì lại chạy quá mất. Được đà chạy lên Hồ tây luôn. Đi qua lăng bác thấy người là người. Giời thì nóng và dân hà nội thì chẳng có chỗ chơi nên có mỗi chỗ này chật như nêm.
Hồ tây đẹp thật, đi dọc đường Thanh niên cũng lãng mạn thật, cơ man nào là bóng đèn, sáng rực. Cu Tèo thỉnh thoảng qua vài điểm lại giảng giải cho mình. Có vẻ em ý cũng đọc nhiều về hà nội. Lâu lâu ko biết đi với ai, đi với cu em cũng thú vị phết. Hai chị em nói chuyện tíu ta tíu tít khắp đường, mặc cho bụi mù mịt bay vào mồm.
Chạy mỏi mông, mình bảo muốn ăn nem nướng Hà nội.Thế là em ý dẫn vào con đường đối diện với trường Ams, kêu khản cổ được một dĩa nem chiên và hai ly trái cây dằm. Cảm giác thì ko ngon lắm. hai đứa ăn mà lo ngay ngáy sợ bị đau bụng. Ăn xong tất tả đi về. Hết buồn, hết chán. Lại chát chít và làm việc. Thế nên mới đặt cho cái bài này cái tít dớ dẩn như thế
Chạy mỏi mông, mình bảo muốn ăn nem nướng Hà nội.Thế là em ý dẫn vào con đường đối diện với trường Ams, kêu khản cổ được một dĩa nem chiên và hai ly trái cây dằm. Cảm giác thì ko ngon lắm. hai đứa ăn mà lo ngay ngáy sợ bị đau bụng. Ăn xong tất tả đi về. Hết buồn, hết chán. Lại chát chít và làm việc. Thế nên mới đặt cho cái bài này cái tít dớ dẩn như thế