Những ngày mới

Lạ lẫm. Đúng là cuộc sống mới sẽ có những trải nghiệm mới. Mình phải làm quen với đường sá HN chỉ trong một tuần. Dẫn đến kết quả là từ chỗ đi lạc gần hai tiếng mới về đến nhà thì giờ chỉ cần có 1 tiếng đã về đến nhà. Với những con đường chính, có thể mò ra một cách dễ dàng. Nhưng khi lạc vào mê cung hà nội 36 phố phường với các thể loại hàng thì mình chịu chết. Theo như nhiều người hỏi thăm cho biết: " Rất nhiều người Hà Nội sống ở đâu từ bé mà vẫn lạc nữa chứ đừng nói dạng gà mờ như cô". Sư phụ thì nói em chắc chỉ sẽ mất khoảng nửa năm vì em là đứa thông minh thế cơ mà. Mình trề mỏ bảo chỉ cần 1/4 năm mà thôi. Chắc ông trời phạt cái tội bốc phét của mình mà chiều nay đi về lạc hơn tiếng đồng hồ và nhích ỳ ạch qua từng con đường bị tắc. Mình ghét đường sá ở HN, ko bao giờ thấy anh cảnh sát giao thông phạt một ai vì tội lấn tuyến. Chắc có lẽ chuyện này xảy ra như ruồi, phạt sao kể xiết. Đường rất nhiều nhưng ngắn ngủn và có qúa nhiều đường một chiều. Cảm giác cứ như mình đang đi lòng vòng trong một mê cung, đâu cũng có thể là một điểm đến.

Vật vã. Đó là từ để dùng cho công việc mà mình đã suy nghĩ và đánh đổi để có thể bắt đầu được. Mọi thứ đương nhiên không dễ dàng ngay từ đầu. Những mối quan hệ chằng chịt và một anh sư phụ khó hiểu. Anh này thì ban ngày đúng là một ông thầy giáo tận tình và khó tính. Đến buổi tối thì chẳng hiểu sao dở dở ương ương, tính khí kì cục. Tự dưng hai thầy trò nói chiện về cuộc sống nghe mùi mẫn thấy ớn, rùi nhắn tin và chát chít. Có lúc lại thấy anh bùn như chưa bao giờ được buồn. Hỏi thì chẳng nói gì cứ hút thuốc như khói tàu hỏa. Nhìn anh thì thấy đúng hiển hiện của con người phố thị. Ban ngày là người của công sở, của công việc. Ban đêm lại khác, cô đơn trong nơi trú ẩn của chính mính. Để tìm được cơ hội bắt buộc phải chủ động và làm mọi cách để có tin bài. Biết được cảm giác của Thái ra sao khi bị dí từng ngày. Chạy lông nhông ngoài đường cả ngày chẳng ra nổi một bài viết. Nhiều ngày mình tự hỏi mình có yêu nghề hay ko, có thực sự muốn làm những điều này hay không ? Và câu trả lời vẫn là không có gì. Thật tệ. Sư phụ bảo sao ko có ngày nào em chủ động nhắn tin cho anh hỏi hôm nay viết gì, ra sao? Có thể do một chút ngại ngùng, một chút thiếu say mê nên mới như thế.

Bối rối. Ngày nào anh cũng đi về muộn, để về đến nhà là quăng quật một góc nhà nằm ngủ. Cứ thế ngày này qua tháng khác. Anh bảo muốn chuyển nhà trọ, vì ở đấy chỉ có một thằng bạn đang đi học, tối về chỉ thấy chát chít và anh ko ngủ được. Nhiều lúc nghĩ mãi cũng chả hiểu được tại sao có mấy ngày mà mình và anh lại có thể nói chuyện cởi mở với nhau như thế. Không biết đối với người khác anh có bộc lộ con người mình theo cách này không. Đàn ông có bao giờ thích để lộ cho người khác là mình yếu đuói như thế nào đâu, nhất là đối với phụ nữ. Tình huống này làm mình bối rối, cũng ko biết phải xử lý ra sao. Chỉ ngồi nhìn anh phả ra từng vòng tròn thuốc và nói ba láp mấy chiện tầm phào. Cảm giác mệt mỏi cứ xâm chiếm từng ngày. Ban ngày thì phải tư duy đề tài và mướt mồ hôi để thực hiện nó. Ban đêm phải suy nghĩ để trả lời những câu hỏi của chính mình và của anh. Có lúc chỉ muốn được như ở Sài gòn. Biến đi đâu đó một mình, đừng ai quan tâm đến mình nhiều quá như thế. Để được yên thân là chính mình.

Đăng nhận xét