Mẹ đi công tác tối qua. Ở nhà chỉ còn ba chị em, tha hồ mà dung túng cho nhau. Sáng nay mình ăn sáng lúc 8 giờ và cả lũ ăn trưa lúc 3 giờ kém. Từ bệnh cảm cúm đã chuyển sang bệnh ho. Bé Hoa đi mua cho một mớ thuốc. Uống xong mình bị mệt, đi ngủ li bù từ sáng tới chiều. Trời nóng, mình bật quạt rùi cứ thế trùm mền đắp kín mít. Èo ngủ dậy ko dám ngủ nữa vì sợ phát phì lên.
Trời mưa thì ngại ra đường, mà trời nóng quá cũng ko muốn đi. Mà thật tình cũng chả biết nên đi đâu. lại ở nhà. Mẹ đi công tác Dak lắc, papa cũng đi theo luôn. Hai ông bà đặt một phòng ở khách sạn. Khiếp hai ông bà già mà tình tứ quá. Nghe mama bảo papa mua cho hai quả sầu riêng, ăn phát ớn. Gọi điện về khoe với con cái. Giờ thì hai ông bà đang đi câu cá. mèn không tưởng tượng nổi.
Về nhà có hai hôm mà thấy mama cứ phát sốt lên vì công việc. Mặt mày nhăn nhó và miệng thì lẩm bẩm. Đêm đến ko ngủ được cứ đi lờ phờ trong nhà. Công việc đã nhiều stress như thế thì lấy thời gian đâu mà nghĩ đến con cái nữa. Đã có câu giải đáp cho mình là tại sao mẹ chẳng bao giờ hỏi han khi mình còn ở trong xì gòn. Vì còn có quá nhiều việc choán hết cả đầu óc cơ mà.
Sau hai ngày suy nghĩ thì mình thực sự muốn đi làm báo. Cảm tưởng lại làm văn phòng ngày tám tiếng đã thấy oải. Thôi thế là quyết định đi làm báo nhé. Dứt khoát đấy.
Sáng nay giời nắng chang chang, chiều lại mưa. Chả hiểu nổi nó bị cái gì.