Hôm nay kỉ lục mới của mình trong việc ngồi đồng đọc sách. Đọc miên man từ sáng đến tối mịt, được hai cuốn sách. Tự dưng có hứng đọc sách của Trương Duyệt Nhiên, Thủy tiên cưỡi cá chép vàng bay đi và Đảo tường vy. Dạo này mình có xu hướng thích đọc những truyện có cốt truyện mâu thuẫn, giằng xé. Các tuyến nhân vân phải giằng xé, dằn vặt để đi tìm chính bản thân mình. Đôi khi đó là cái nhìn đời rất bi quan, chẳng có gì để lưu luyến trên đời. Rất nhạy cảm với xung quanh, tự dằn vặt chính mình. Và cuối cùng là sợ phải chia sẻ tình yêu, vì khi con người ta không còn thứ gì để cho chỉ còn mỗi tình yêu thì người ta lại càng sợ mất nó. Nên càng đem cất giấu nó sâu kín tận lòng mình, không cho phép ai động chạm tới. Tình yêu là thứ thật khó nắm bắt, cũng không dễ dàng cho đi và cũng không dễ để mở lòng nhận lấy.
Từ truyện ra đời nhiều lúc cũng cảm thấy chính mình làm cho cuộc sống trở nên phức tạp. Đôi khi thấy mình suy nghĩ già một cách phi lý. Nói những chuyện tưởng như phải đến 20 năm nữa mình mới có thể thốt ra được. Có lẽ nếu không suy nghĩ như vậy mà vô tư sống thì lại cảm giác thấy trống rỗng và nhàn nhạt. Nhưng suy nghĩ nhiều hơn thì cũng không thể sống tốt hơn được. Cuộc sống đôi lúc bế tắc. Chỉ nhìn đời qua con mắt hiện thực, thấy những gì trước mắt mà không thể cảm nhận được bản chất của vấn đề. Đó là vấn đề mình luôn mắc phải. Cứ mải nhìn theo hướng đó nên chả thấy cuộc sống có gì thú vị nữa. Nhìn công việc của một người, ngày làm 8 tiếng rồi về nhà và làm những công việc thường ngày mình tự dưng cũng cảm thấy chán nản. Đâu có biết rằng trong 8 tám tiếng đồng hồ đó người ta đã trải qua những thăng trầm, những cảm xúc vui buồn ra sao. Người ta yêu công việc và phải đấu tranh với chính mình ra sao. Cứ nghĩ đến đấy lại thấy mình thật trống rỗng và tầm thường.
Mỗi ngày của mẹ là một chuỗi những phiền muộn. Từ khi mình còn bé đã thấy mẹ ngày nào cũng bị công việc làm cho mất ăn mất ngủ, đến giờ vẫn vậy. Nhưng mẹ vẫn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục cố gắng hằng ngày để làm tốt nhất. mặc cho khó khăn thế nào. Khi mình bảo bỏ việc, mẹ chỉ nói một câu là công việc nào cũng có những lúc chán thế này thế kia, nhưng chỉ cần mình lạc quan và cố gắng thì lại đâu vào đấy. Tại sao lại bỏ việc làm gì. Giờ tự dưng mình cũng cảm thấy thấm phần nào những gì mà mẹ nói.
Mầy ngày mẹ về Gia lai, bảo về nhà như đi ở trọ ấy. Câu nói ấy làm mình mủi lòng, chắc mẹ lại đang thương cha. Từng ấy tuổi đầu mà ở nhà mình như ở trọ, có con cái nhưng phải tự nấu nướng hoặc đi ăn cơm bụi. Cứ bơ vơ một mình. Chả biết thế nào. Sao nhà mình chẳng bao giờ có chuyện gì suôn sẻ cả. Ai bảo ở hiện thì gặp lành nào.
Hôm nay người yêu cũ thứ nhất gọi cho mình. Anh đang côg tác ở Bến Tre, cũng lâu rùi hai anh em ko liên lạc, chắc cũng hơn 1 năm rồi. Mình mất số điện thoại nên cũng mất luôn số của anh. Tự dưng anh gọi cho mình, rồi nói chuyện cứ như hai đứa đang yêu nhau. Không bóng gió, không màu mè anh cứ thế đưa thẳng câu chuyện vào cứ như mình là người yêu anh ý. Những câu tán tỉnh lộ rõ ràng. Mình cũng ngạc nhiên không hiểu sao mình cũng nói chuyện lại kiểu đùa chớt nhả như thế. Chả hiểu nổi mình, cũng chả hiểu nổi anh ý có bị mần sao không. Đúng là thiên hạ giờ có nhiều chuyện thật không thể hiểu nổi.
Hôm nay người yêu cũ thứ nhất gọi cho mình. Anh đang côg tác ở Bến Tre, cũng lâu rùi hai anh em ko liên lạc, chắc cũng hơn 1 năm rồi. Mình mất số điện thoại nên cũng mất luôn số của anh. Tự dưng anh gọi cho mình, rồi nói chuyện cứ như hai đứa đang yêu nhau. Không bóng gió, không màu mè anh cứ thế đưa thẳng câu chuyện vào cứ như mình là người yêu anh ý. Những câu tán tỉnh lộ rõ ràng. Mình cũng ngạc nhiên không hiểu sao mình cũng nói chuyện lại kiểu đùa chớt nhả như thế. Chả hiểu nổi mình, cũng chả hiểu nổi anh ý có bị mần sao không. Đúng là thiên hạ giờ có nhiều chuyện thật không thể hiểu nổi.
