Sau một thời gian làm việc hừng hực thì mama của tớ quyết định là phải nghỉ ngơi. Cụ liền đi tới phòng của tổng biên tập và đưa cái đơn xin nghỉ 10 ngày. Anh tổng biên tập càu nhàu nhưng vẫn phải kí cho mama tớ nghỉ. Ngày nghỉ đầu tiên, mama tớ quyết định xoá bỏ hết những nếp nhăn của tuổi tác trên mặt bằng cách đến thẩm mĩ viện. Bé Hoa nhà tớ thì được đi ké để tẩy cái nốt ruồi to tổ chảng trên mặt. Còn tớ thì được cái nhiệm vụ cao cả là đi theo để cổ động về mặt tinh thần và phòng hờ có chuyện gì xảy ra.
Mới sáng sớm ba mẹ con tớ đã đi chợ, nấu sẵn cơm để trưa về có thể chén ngay, xuất phát lúc 9 giờ. Sau đấy gọi là một khoảng thời gian đi mua đường kỉ lục. Mẹ con tớ cứ chạy vòng vòng hết đường này sang đường khác vì mama tớ theo thời gian và tuổi tác không thể nhớ nổi đường nào ra đường nào. nên tớ lại có dịp đi một lượt hết khắp thành phố nhưng không thể phân biệt đuợc cái nào với cái nào. Lưu lạc đến trưa trờ trưa trật mới tới được một cái trung tâm thẩm mĩ nào đó của một cái ông bác sĩ nào đó rất nổi tiếng. Trung tâm thẩm mĩ gì mà có em tiếp tân da dẻ thì xấu, mặt mũi cũng hem sáng sủa lắm. Làm tớ hết sức nghi ngờ hem biết có phải đồ dỏm không. Mama của tớ thì hết sức lo lắng. Lo lắng từ cái lúc mới bắt đầu đi cơ. Sau nhiều băn khoăn nghi ngại thì đến phút cuối cùng mama tớ đã quyết tâm lấy lại sự trẻ trung. Kết quả cuối cùng là mất 40 phút mama tớ đã có một gương mặt phằng phiu, ko vết nhăn, còn bé hoa thì chỉ mất có 5 phút là cái nốt ruồi biến mất. Nhưng chi phí của tất cả quá trình 45 phút đó là 8M8. Nguyên tháng lương của mama tớ đã đi tong vào đấy. Ngồi chờ bên ngoài thấy người ra người vào nườm nượm, bác sĩ làm việc ko ngơi tay. Dạo này dịch vụ làm đẹp phát triển ghê. Ai cũng muốn mình xinh tươi, mướt rượt.
Lúc đi về chúng tớ lại tiếp tục lạc đường, chạy vòng vòng mãi hơn 1 giờ mới về được tới nhà. Kết thúc
một ngày đi làm đẹp khổ sở. Mặt mama tớ bắt đầu sưng lên. Hic hic. Thời tiết Hà nội vẫn tiếp tục nắng như đổ lửa. Ở trong nhà cũng ko yên thân mà ra ngoài cũng ko xong. ôi nóng, hic hic


