
Đã gần được 20 ngày ở Hà nội, thời tiết Hà nội dạo này thất thường, lúc nắng lúc mưa. Ngày nào muốn biết nó xoay sở thế nào thì cứ ngồi ngó dự báo thời tiết. Nói chơi vậy thui chứ dự báo thời tiết có khi cũng không đúng. Mới bảo ngày nắng thì chiều gió đã kéo ầm ầm, và mưa. Cơn bão qua, Hà nội lại trở về đúng nghĩa với mùa hè. Ngày bắt đầu với ánh nắng chói chang từ 6 giờ. Chờ đợi mãi đến 7 giờ tối mới thấy tắt nắng. Nếu không ngó đồng hồ thể nào cũng nấu cơm thật muộn. Nhìn nắng Hà nội nhớ tới nắng Sài gòn. Ngồi trong nhà ko thể rời xa cái quạt được. Người cứ đổ mồ hôi từng chặp, ko như xì gòn nắng nhưng mát. Cảm giác cũng khó chịu hơn. Không thể ra đường tung tăng vào chiều muộn như ở xì gòn. Chờ mãi trời tắt nắng thì đã tối mất rồi.

Nhà mình nằm trong khu đô thị mới. Nói cho dễ tưởng tượng giống như quận 7 vậy. Toàn chung cư cao cấp hoặc biệt thự. Nhưng không thầy nhiều khu dịch vụ như ỏ xì gòn, chỉ toàn nhà là nhà mà thôi. Đường thì bụi điên đảo. Muốn vào trung tâm thành phố cũng mất khoảng 15 km. Tối qua, bạn Quân Quân chở đi dạo một vòng Hà nội. Từ ngoại thành vào trung tâm có khác xe cộ nườm nượp nhưng không có được cái gió lồng lộng của ngoại ô. Hai đứa phóng từ đầu này sang đầu kia để kiếm một chỗ uống cà phê. Tìm mãi không thấy, chỉ thấy những tiệm cà phê cực kì sang trọng. Hôm đó lại mặc quần ngố nên thôi, chẳng dám vào. Mới bảo bạn Quân là tớ chưa bao giờ được uống nước chè vỉa hè đâu. Quân bảo chỉ có 1k/ cốc thui. Bạn muốn kinh doanh mà ít vốn thì cứ việc đem hàng ra mà bán. Một vốn 10 lời. Ngồi sau mình nhe răng cười nhăn nhở. Mình muốn kinh doanh tới những 100M cơ. Hô hô
Đi một chặp cũng ko thấy quán chè nào, đành lượn một vòng hồ trúc bạch, thấy thiên hạ lũ lượt ngồi trên mấy cái bàn kê cạnh hồ. Hai đứa cũng vào chiếm một chiếc, mình một ly bơ, bạn ý một trái dừa. Ngồi tám tỉnh đủ thứ chuyện từ chuyện yêu đương cho tới nghề nghiệp và quan điểm sống. Thỉnh thoảng gió thổi mùi nước sông thum thủm, không nặng mùi như kênh thị nghè nhưng cái mùi lại tanh tanh khó tả. Bạn Quân cứ như dân digan, tháng tháng lại chạy khắp đất nước. bạn ý bảo cứ thế này thì làm thế nào có người iu được. Uh mình cũng bảo đứa nào mà chịu yêu dân đi làm công trình. Có người iu cũng như không. Bạn ý nói tuổi bạn ý hợp nhất những em sinh năm 84 và 91. Nhưng cái sự đời éo le, 84 thì già quá, các em ý đều chồng con hết òi, mà em 91 thì bé quá. He he. Rồi bạn ý và mình thống nhất thôi nhòm xuống mấy em 85 vì 85 thì ko tốt mà cũng ko xấu, mí lại mấy em 85 hiện tại đang ế quá nhiều ( liên hệ đến mình và các bạn). Nói chung quy lại thì mình cũng thuộc đối tượng của bạn ý và bạn ý cũng thuộc đối tượng của mình là không tàn tật.

Ly sinh tố dở ngấy làm mình thèm cà phê nẫu ruột. Nhớ da diết thời gian ngồi bệt nơi công viên. Nhớ rất nhiều người đã chia sẻ khoảng thời gian đó cùng mình. Có lẽ phải rất lâu nữa mình mới được uống cà phê thật. Hơn 10 giờ, xung quanh chỉ còn hai đứa ngồi tám với nhau. Thiên hạ cứ lần lượt kéo nhau đi về hết. hai đứa cũng ráng lết đi về. Đi ngang qua quán kem Tràng Tiền, Quân hỏi bạn có muốn ăn kem ko ? Mình bảo ko. Rất may Quân bảo rất ghét cái kiểu ăn kem mà hai đứa ngồi trên xe rồi cứ thế vô tư mút kem. Mình thì lại nghĩ đôi lúc cũng phải thế thôi, có việc gì đâu. Thật là kém lãng mạng. Quân ko nhớ đường đi lạc thêm một vòng quanh thành phố một lần nữa, ngang qua nhà hát lớn thấy toàn giai thanh gái tú ngồi bệt trên từng bậc cầu thang uống trà giống cái kiểu mình hay ngồi ở công viên. Tiếc là muộn rồi không thì cũng ráng lết vào đó làm một ly. Kết thúc một ngày khá là vui vẻ. Chưa kể vụ mới sáng sớm đã bị mẹ mắng.
Mẹ bảo xin cho mình làm báo Dân trí và làm ở Vincom. Giờ thì chả biết nên đi làm ở đâu. Đúng là tiến thoái lưỡng nan mà.
Mẹ bảo xin cho mình làm báo Dân trí và làm ở Vincom. Giờ thì chả biết nên đi làm ở đâu. Đúng là tiến thoái lưỡng nan mà.