Quê hương đối với những thế hệ con cháu chúng con chỉ là cái tên ghi trên giấy tờ với nội dung là nguyên quán. Đến giọng nói ở quê cũng đã bị cuộc sống thành thị làm cho phai nhạt mất. Chỉ còn cha mẹ là vẫn còn đau đáu về quê hương. Muốn cho con biết một chút gì về nơi cha đã sinh ra, nơi ông bà đã dựng nên cơ nghiệp thế nào. Trước ngày đi một hôm, cha đã trằn trọc không ngủ được vì mong ngóng.
Mỗi km đi qua, cha lại háo hức giới thiệu về những đặc sản hay chiến công ghi dấu nơi xưa. Làng quê vẫn êm đềm như trong tưởng tượng của con. Nhưng nay đã khang trang với những con đường bê tông chạy đến tận nhà. Những ngôi nhà tranh đã thay đổi nhiều nhưng cha vẫn đi thoăn thoát qua các con ngõ nhỏ, biết từng vị trí nhà của ai. Nhớ như in những người bà con đã sống với cha từ thưở bé. Mặc cho thời gian đã làm cho cha và họ già đi nhiều.
Bà con vẫn chào đón cả nhà như những đứa con xa quê về ăn tết. Vẫn những cái bắt tay nồng hậu, những cái ôm thật chặt. Chỉ cần bước chân đến ngõ là đã chạy ào ra đón. Và nhận ra ngay những đứa trẻ mới 3, 4 tuổi ngày nào. Vẫn có thể kể vanh vách hồi ấy chúng nó như thế nào, hình dáng ra sao. Cứ như chuyện mới xảy ra hôm qua. Bà vẫn bắt ăn cho hết miếng bánh chưng xanh rồi mới cho cháu đi. Ông vẫn bắt cha làm vài ly rượu và ngồi kể chuyện xưa. Đến khi ra cổng, bà vẫn ngóng cho đến khi xe đi khuất.

Cha đã thoát ly khỏi làng quê từ rất lâu, cả ông bà nội ngoại cũng đã đi theo. Chỉ còn lại những bà cô, dì vẫn ở lại. Nay ông bà mất, nhìn cô dì lại cảm giác như đang nhìn thấy ông bà đang còn sống. Vẫn khuôn hình ấy, giọng nói ấy. Cha, chưa bao giờ con nhìn thấy cha khóc đã rơm rớm giọt nước mắt khi thấy ông bà.
Con không có những kí ức ngọt ngào về quê hương nhưng đã thấm được ít nhiều tình quê. Bỗng nhớ lại bài hát Quê hương là chùm khế ngọt. Giờ con mới biết dư vị nó ngọt ngào như thế nào. Dù có đi đâu thì quê hương vẫn sẽ là nơi những người con xa xứ mong ngóng để được trở về.