Hum nay bực thế chứ lị. Mịa có xiền mà cũng không được ăn ngon. Của đáng tội là hôm nay tự dưng bạn J heo trở chừng hem đi ăn cơm Xanh chời nữa mà đòi ăn cho bằng được ở quán chợ Đo Đo của anh nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đứng ở cửa ko biết có phải là vợ anh ý ko, nhưng miêng hết sức tươi cười. Chào cả bọn tứ lúc ra khỏi cái cổng Ấp Bắc cơ.
Vào trong thì đông như nêm rùi. Lên tầng hai kiếm đc cái bàn, năm đứa ngồi thụt thò giữa đường ra vào. Chờ mốc mỏ tới 15 mới có người tới cho kêu đồ ăn. Rùi ngồi tám tỉnh, rùi nhăn nhó rùi hậm hực rùi to tiếng trong vòng 40 phút tiếp theo vẫn chưa thấy đồ ăn được mang ra. Con hà heo nóng máu kêu ầm lên. Nhưng mọi chuyện vẫn y cũ.
Cuối cùng sau bao nỗ lực của con Hà heo thì một đĩa muống xào và thịt kho hột vịt mới đc mang ra. Năm đứa ăn hết năm phút là hết veo. lại chờ đợi. Cuối cùng chẳng chịu nổi nữa đành kêu tính tiền.
Đến tính tiền mà cũng không yên nữa. Chờ thêm 15 phút nó mới mang bill ra. Bực ko chứ. Mỗi đứa mất có 10k cho một bữa cơm trưa. Bụng đói mốc meo phải đi mua pizza ăn hết 12k. Túm quần lại là hết 22 k cho một bữa trưa nhiều nhọc nhằn và khó chịu.
Hứa với lòng mình là sẽ ko bao giờ vào đó nữa nhé. Dù cho bác Nguyễn Nhật Ánh có đứng ở cửa mà cười em cũng ko thèm nhá. ( ngoại trừ mình phải đi ăn chung chứ đừng hòng rủ hay tán tỉnh ai vào đấy)
