Entry for January 08, 2009 Bida và trốn học


2h 45 phút chiều ngày 7/1, con Ninh heo ốm dặt dẹo, giọng nói khào khào tiến đến chỗ mình. Con này, ốm lăn ốm lóc thế mà ko chịu ở nhà nghỉ đi. Nó bẩu: "Tao ra công viên ngồi đồng từ sáng đến giờ, con Hà mọi nó kêu tao vào công ty vì nhiều việc quá chứ ko tao chả thèm vào. Vào rùi Cố và má nhìn mặt một cái rùi đuổi về, kêu khi nào hết bệnh hãy lên". Rùi nó cười một cách nham hiểm. Ừ thì con này chuyên gia muốn nghỉ việc để đi chơi mà. Hôm trước nó còn ước bị bệnh để được nghỉ làm đi chơi. Giờ thì điều ước đã thành hiện thực, ốm rùi đó. Thế mà vẫn đi chơi. Con này thật là bệnh quá.

Nó đứng tò te chỗ mình một tẹo nữa cái rùi mình cũng lây bệnh lười làm việc theo. Thế là hai đứa ôm giỏ đi ra ngoài đường. Lúc này mới có 3 giờ chiều, trời còn nắng chang chang. Hỏi nó thế muốn biến đi đâu. Mình thì định đi lấy lại cái em sim xấu số của mình và đổi vé xe về nhà. Thế rùi nó bẩu thui đi đánh bida đi. Mình cũng tặc lưỡi, Ừ thì đi.

Mình chơi bida hay cũng ko ra hay mà dở cũng chả ra dở. Cũng bi này cụng được bi kia. Còn con Ninh thì khỏi bàn, chiên gia. Chơi 5 ván thì hết 4 ván nó dọn hết bàn. Đến 5 giờ mà hai đứa còn mê chơi. Con Ninh phải về đi học tiếng Pháp mà nó mê chơi quá nên trốn học luôn. Làm mình nhớ tới cái cảm giác trốn học đi chơi thời sinh viên. Vui vẻ hết sức.

Chơi chán hai con hẹn hò nhau đi mua điện thoại cho mình. Mình định mua một cái điện thoại trung hoa anh hùng giá thì ghẻ và có nhiều chức năng. Lượn lờ hết con đường Hùng Vương, Q.5 chuyên gia bán điện thoại trung hoa anh hùng. Của đáng tội cái có nhiều chức năng thì nó lại to tổ bố, nhìn thấy gúm. Thế là không chọn được cái nào cả. Lại chạy lượn lờ qua phố Nguyễn Trãi, nhích từng bước chân. Cuối năm thiên hạ mua bán đông nghịt. Chỉ thấy toàn người ko là người. Điều khiển xe mỏi hết cả tay.

9 giờ hai con mới lết thết về được đến nhà. Ăn hai hột vịt lộn, một mớ dưa hấu rùi leo lên giường coi phim. Mình sắp thành mọt phim òi, ngày nào cũng luyện tới hơn nửa đêm. Sáng mai lại dậy sớm nên lên công ty toàn bùn ngủ. Thê mà chẳng bỏ được. Đúng là mình cũng bệnh rùi. Bệnh không kiềm chế được phải ăn chơi cho nó hết tuổi trẻ đó. He he

Đăng nhận xét