Công ty tổ chức buổi lễ tổng kết cuối năm tại Vũng Tàu. Với mình thế là đã chính thức kết thúc năm 2008. Thời tiết Vũng Tàu lạnh, nắng nhẹ và trời khá u ám. Biển động đục ngàu. Đường phố vắng tanh. Khách sạn 4 sao và rộng rãi. Cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo khi ở trong đó. Tất cả đều trắng xóa từ tường cho đến giường mền, gối. Chiếc giường quá rộng cho một người. Có lẽ 4 người vẫn nằm vừa cái giường đó.
Thứ bảy kết thúc bằng buổi hội nghị và gala. Năm nay các sếp rất thích xài kiểu trình bằng bằng các đoạn phim. Hình ảnh nhiều, lời ít. Phần trình bày của sếp Tuấn, sếp Nam đều thế. Nhưng mỗi cái nó có level khác nhau và thể hiện màu sắc, lẫn văn hóa của hai miền Nam Bắc. Phần phim của anh Tuấn do design HCM làm nên hình ảnh rất lòe loẹt và ngôn ngữ mà người ta gọi là bình dân dễ hiểu như mấy bài hát thị trường kiểu như là em và tôi, em phải chọn hoặc kiểu như anh chàng đẹp chai. Còn của anh Nam do design HN làm chỉ có độc mỗi màu trắng đen và hình ảnh vẽ rất mộc mạc. Lời bình đi theo rất thâm thúy thể hiện cái gu của người miền Bắc. Nói ít và hiểu nhiều.
Cả ngày mình bị đói. Đồ ăn ít và dở nên mình bị đói. Tối gala thì chạy lăng quăng nên cũng chả ăn được miếng nào. Mình rất ngoan, ko uống một giọt bia nào. 12 giờ đã về phòng đi ngủ. Cũng không ăn chơi gì. Đông người nhưng chẳng kiếm đc ai để đi chơi cùng. Mệt, cuối cùng thì người bạn duy nhất vẫn là cái tivi.
Túm quần lại thì theo mình thì buổi sum up chán ơi là chán. Chương trình cũng ko có gì. Mạnh ai nấy chơi. Ko biết các năm trước có thế ko. Do cái sự mất điện thoại nên chả kêu đc ai ở Vũng Tàu đi chơi cả. Cuối năm mà cô đơn thế chứ lị. Dầu sao cuối tuần này cũng về nhà rùi.