Entry for January 28, 2009 Mùa đông lạnh

Tình hình là trời ngày càng lạnh. Mình chịu lạnh đã kém rùi mà trời còn lạnh nữa thì đúng là không chịu nổi. Chỉ còn cách là ăn xong lên giường nằm. Cũng ko ra ngoài đường luôn. Hic định tới nhà chị Hằng. Nhưng em làm biếng quá. Sorry chị nhá. Chị đừng có nghĩ ngợi nhiều, đau đầu lắm. Tất cả chỉ vì cái tội làm biếng của em thôi. Hứa hẹn là mùng 5 em sẽ tới nhà chị hẳn hoi.

Nhớ bạn quá hà. Nhớ Móm, Ù và đồng bọn ở Xì gòn. Thậm chí nhớ cả công ty mới chết chứ. Chắc do mình có nhiều thời gian rảnh rỗi để nhớ nhung quá.

Đã thế mình ăn mặc dở hơi như con cá bơi. Có bao nhiêu thứ ấm là quàng tất lên người. Cứ như một cái cây phơi di động. Thế mà ko hết lạnh. Chị thì gọi mình là người đẹp mặt mốc. Do lạnh quá mà môi mình tóe máu, mặt thì mốc lên. Hu hu hic hic.

Mai cả nhà sẽ rồng rắn kéo nhau đi về quê. Mình là đứa mất gốc từ ba đời nào rùi. Quê là một định nghĩa hết sức xa xăm. Papa muốn con cái về cho biết mộ ông bà. Mà papa lại cực kì yêu quê hương. Pa cứ bảo là lên mạng mà xem, Hà tĩnh có bao nhiêu là người làm nhớn nhá. Chài ai, hết mê nổi.

Thui hứa hẹn là mai đi sẽ ko bị lạnh quá. Và cũng ko con kà con kê tới hết ngày vẫn chưa về được.

Đăng nhận xét