Dạo gần đây mình mới có thời gian nhìn lại những gì mình đang làm. Cũng phải mất gần bốn tháng để trăn trở về chuyện nghề nghiệp, những điều không vui trong cuộc sống. Lúc nào cũng chết chìm trong cái mớ hỗn độn đó. Tâm tính giống như một bà già xấu xí, béo phị không biết hay dở thế nào.
Bỗng dưng hôm qua mình đi cắt tóc, mình mới bất chợt suy nghĩ ra lại về tất cả mọi thứ đó. Một chút chấp nhận. Nói như thế nào nhỉ là chấp nhận bản thân mình cũng dởm dít lắm. Có nhiều thứ không chỉ muốn là có thể đạt được. Cố mãi nhưng không đúng phương pháp thì cũng chỉ vậy mà thôi. Đôi lúc cũng có phút bằng lòng với chính mình. Mình chỉ làm được như vậy thôi. Đừng cố nâng mình lên nữa.
Không biết suy nghĩ bằng lòng đó có đúng hay không. Nhưng giờ phút này mình cảm thấy thanh thản, không bị áp lực đè nặng như lúc trước. Cộng thêm thời tiết Sài gòn trở lạnh nữa cũng làm cho mình cảm thấy lâng lâng và vui hơn.
Yêu hơn nữa những phút giây được sống, được cảm nhận những chuyện bình thường diễn ra xung quanh.
