Sau mấy ngày mưa rả rích. Giống như bạn hạnhle đã ví ấy, trời mưa dai dẳng như đứa trẻ nít dỗ mãi không nín. Trời bắt đầu chuyển nắng trở lại. Thình thoảng có vài đám mây đen kéo qua xám xịt. Trời lại trở lại trong xanh như thường. Sáng sớm nắng đã chiếu vàng một góc nhà. Chói mắt, ngủ ko được nữa. Ngồi thu lu một góc nhà nhìn mấy con kiến vàng cứ chạy lên chạy xuống cái lỗ nơi góc nhà. Mới sáng mà đã siêng năng thế mày.
Lên công ty. Đường vẫn tắc như mọi khi. Chen lấn, ồn ào, mệt ghê. Gửi xe tầng hầm bước qua khu Etown. Giữa khoảng trống giữa các tòa nhà, nắng lung linh xuyên qua, gió thổi mơn man. Tranh thủ đứng lại hóng gió một chút. Hai bên hành lang những hàng người đang tấp nập đi vào. Cuộc sống vẫn nhộn nhịp thế đấy.
Chỗ ngồi của mình trống trải quá. Cứ quay ra quay lại là nhớ chị P. Cặm cụi chát với cái máy vì xung quanh mình chẳng có ai ngồi cả. Nhiều lúc chat chit cười phá lên cũng chả ai quan tâm. Hè hè giống như bị nhốt vô một cái hộp và kết hôn với cái máy tính.
Tới giờ vẫn ngồi lại công ty. Anh Bob mở nhạc rock hết cỡ, nghe phê ghê. Lúc nào ảnh với mình cũng về cuối cùng. Răng mà hai đứa yêu công ty thế nhờ. Đăng kí đi ĐN tháng 12 nhưng ko muốn đi chung với đoàn. Chắc lại tự lo rồi. Đi cho đỡ cuồng chân. Vào blog của mấy đứa bạn thấy chúng nó đi như nghựa, mình cũng thèm. Nhớ cái thời sinh viên lông bông đi làm chỗ này chỗ nọ. Di chuyển như ngựa.
Làm cách nào mà kiếm đủ xiền nhở. Dạo trước thì chả để ý mấy đâu. Nhưng giờ cần đến thì mới nhớ đến nó. Cũng hòm hòm nửa tháng lương òi. Đi có ba ngày. Chắc về nhà chị nghỉ ngơi, đi chơi cho thoải mái. Chả thèm bu các anh TH nữa. Chán phèo. Tự dưng mong tới tháng 12 ghê
Hè hè tỉnh lại đi con. Mới đầu tháng 11
