Entry for November 20, 2008 Bù nhìn


Ngày càng trơ ra chẳng có cảm xúc gì mà viết cả. Ngày nào cũng như ngày nào. Cũng chẳng muốn mở mắt ra mà nhìn thế giới này đang diễn ra xung quanh mình. Đánh mất sự nhạy cảm thường có. Chỉ quanh quẩn với khung trời nhỏ bé là công việc.

Cảm giác này làm mình nhớ đến con bù nhìn. Cứ đứng trơ giữa ruộng với một cái áo phong phanh. Chẳng có cảm giác gì. Nhưng vẫn có một tác dụng nhất định nào đó. Chả có con chim nào bén mảng đến chỗ ruộng lúa cả.

Tháng này tiêu hết rất nhiều xiền. Thậm chí mình thành con nợ đầm đìa Nhận lương giả nợ rùi cũng ko còn bao nhiêu. He he kiếm tiền mà làm giề, cũng chỉ để tiêu mà thôi. Nhưng thế nào là đủ nhỉ? Câu hỏi này hơi khó.

Đăng nhận xét